lấy chồng Bạc Tỷ – Môc Thất Thất

Chương 2: Boss mập thần bí
“Rõ.” Các nhân viên phụ trách công tác tiếp đón của phòng Ngoại giao và những người được điều tới cung ứng tạm thời cùng đồng thanh đáp.

rốt cuộc ánh mắt cô vợ ngọt ngào bất lương Tạ Hoài An rơi trên người Giang Nhung: “Giang Nhung, nghe nói cô là nhân viên ưu tú nhất của phòng nghiệp vụ. Lát nữa cô đi theo bên cạnh, phụ trách công việc liên quan Tổng giám đốc thế hệ, những chuyện khác cô không cần phải vồ cập.”

Giang Nhung gật đầu không đáp, một nhân viên phòng Ngoại giao – Nông Tâm Nhã lộ ra ánh mắt hả hê: “Giang Nhung à, nếu như Tổng giám đốc thế hệ của chúng ta còn chưa kết duyên, vậy có phải cô sẽ ‘gần quan được ban lộc’ giỏi không?”

Nói dễ nghe chính vậy có cơ hội tiếp cận Tổng giám đốc thế hệ đến, mà ai cũng biết đây là một củ khoai nóng bỏng tay, mọi người đều không muốn nhận nên thế hệ đến lượt Giang Nhung.

Tạ Hoài An nghiêm mặt, trừng mắt nhìn Nông Tâm Nhã: “Ngày hôm nay có thể có hình ảnh hưởng đến chuyện đi tốt ở của toàn cục chúng ta sau này, toàn bộ nghiêm túc lại cho tôi.”

Bị Tạ Hoài An trách mắng, mọi người không dám báo cáo nữa. Giang Nhung âm thầm hít một hơi, nỗ lực diễn đạt ra trạng thái làm điều tốt nhất.

Cũng không thể trách Tạ Hoài An bởi vì sao lại căng thẳng đến thế, ai bảo chuyện này đến đột ngột như vậy.

Khi mọi người cho rằng toàn thể mọi chuyện trong đơn vị đã gió yên đại dương lặng thì đột nhiên có tin tức từ hội đồng quản trị truyền ra, nói chức vụ Tổng giám đốc sẽ đổi người.

nhưng vị Boss phệ sắp lên đảm nhiệm này rất thần bí, người phụ trách các phòng hỏi thăm đủ kiểu vẫn không nghe ngóng được bất cứ tin tức gì.

bình thường eo thon nhỏ Giang Nhung không phải người thích nhập cuộc náo nhiệt, nhưng mà lúc này cô cũng không kìm được rướn cổ lên nhìn, muốn xem thử vị Boss to này rốt cục là thần thánh phương nào?

“Đến rồi, tới rồi, các cổ đông mập và Tổng giám đốc mới đều tới rồi.” Giọng nói của nhân viên tiếp đón truyền từ trong bộ đàm tới tai toàn bộ nhân viên.

Mọi người đều không tự chủ mà chỉnh đốn y phục, lễ độ cung kính đứng ở địa điểm của mình.

Giang Nhung theo sát phía sau Tạ Hoài An, đi nghênh đón vị Boss béo thần bí nhưng mọi người mong chờ đã lâu kia.

hai người vừa đi được vài bước đã thấy một gã đàn ông cao to, mặc bộ vest màu xám bạc đi giữa vòng vây của mấy người mặc vest đen, bước tao nhã về hướng hội trường họp báo.

Không nhìn thì không sao nhưng mà Giang Nhung vừa nhìn đã lập tức ngây dại.

người đàn ông cao bự mặc bộ vest màu xám bạc dẫn đầu đoàn người kia rõ ràng chính là chồng thế hệ cưới của cô – Trần Việt!

“Không thể nào!” Giang Nhung tưởng mình bị ảo giác, cô lập tức nhắm mắt lắc đầu để tươi tắn lại.

nhưng mà lúc mở mắt ra nhìn, dáng vẻ của chàng trai kia vẫn không hề biến thành.

Nếu như thể người khác thì cô có thể nhận nhầm, thế nhưng người này chính là chồng thế hệ cưới của cô, cô không thể nhận nhầm được.

gương mặt đẹp như dao khắc cô vợ ấm áp của hạ thiếu  cao chừng 1m88 cùng với vóc người phệ mập, cường tráng, còn cả bước tới toát lên vẻ cao quý ưu nhã thiên nhiên kia nữa. Người đàn ông này bất kể điểm nào cũng toàn thể trùng khớp với người phu quân thế hệ cưới kia của cô.

“Trần, Trần Việt?” Giang Nhung nhìn gã đàn ông kia chằm chặp, phát âm tên anh theo bản năng.

Người kia Hình như nghe được tiếng nói, ánh mắt nhẹ nhàng dừng lại trên người cô. Giang Nhung đối mặt với ánh mắt ấy, căng thẳng đến mức sắp quên cả hít thở. Cô làm sao cũng không nghĩ đến người chồng mới cưới “bình thường” kia của mình lại đổi thành Tổng giám đốc mới nhậm chức của tổ chức mình. Cô nhìn anh, cảm thấy đầu không chấm dứt ong ong như muốn nổ tung.

nhưng ánh mắt của gã đàn ông kia chỉ dừng lại trên người cô trong chốc lát rồi lập tức rời đi, dáng vẻ lãnh đạm tương tự hoàn toàn không biết có một người như cô đang ở đó. Giang Nhung thấy vẻ ghẻ lạnh của anh, xúc cảm trong lòng cũng vội vàng chìm xuống. Anh ấy rõ ràng là Trần Việt, là phu quân mới cưới của cô, nhưng mà tại sao anh lại cần dùng ánh mắt thờ ơ như vậy nhìn cô? Chỉ trong chốc lát, trong lòng Giang Nhung đã hiện lên đủ loại suy nghĩ sự khác biệt.

kỹ năng sát với thực tế nhất, chính là giờ này phút này cô đang nằm mơ, mơ một giấc mơ không có thật. Trần Việt kia luôn lịch thiệp nho nhã, nói gì làm gì đều cực kỳ lễ độ, hay đối sẽ không nhìn thấy cô nhưng mà giả vờ không thấy như vậy.

Cô nhanh nhẹn hung hăng tự bấm vào tay mình hai cái, đau đến mức miệng méo xệch, sau đó phát hiện, toàn bộ đều không phải là mơ mà đúng là những gì hiện tại cô đang trải qua. Nếu đây không phải là mơ vậy thì xem thêm một tài năng, chính là chàng trai này có diện mạo như thể với Trần Việt nhưng mà thật ra là hai người hầu như khác nhau.

Tạ Hoài An dùng sức kéo Giang Nhung một cái, thấp giọng mắng: “Giang Nhung, thế này là thế nào, rút cục cô đang làm trò gì thế?”

Giang Nhung như vừa tỉnh mộng, hơi giận bạn dạng thân do đã mất tập trung.

Tạ Hoài An lại bé giọng quát: “Còn không mau đuổi theo.”

Giang Nhung gật đầu, nóng vội đi theo sau Tổng giám đốc mới, đồng thời giấu đi xúc cảm cá nhân, cần đến thân phận điêu luyện để đối mặt với vị Boss lớn có cách thức kiểu như phu quân mới cưới kia của cô.

Tạ Hoài An bước nhanh đuổi theo nhóm người Tổng giám đốc thế hệ, thay bè bạn họ mở cửa phòng tiệc tiếp đãi: “Chào mừng các cổ đông phệ và Tổng giám đốc mới!” Cùng lúc tiếng nói cao ráo khỏe mạnh của Tạ Hoài An vang lên, khắp hội trường mập lập tức vang thông báo vỗ tay kịch liệt, toàn cục mọi người mở lớn mắt lưu ý nhìn ra phía lối vào, đợi vị Boss béo thần bí kia sinh ra.

Giang Nhung lặng lẽ hít một hơi khí lạnh, theo sát phía sau Boss béo, sau khi anh ta ngồi xuống, cô hối hả đưa tài liệu đã sẵn sàng từ trước lên. Dù rằng trong công việc cô rất thành thạo, nhưng mà việc sếp thế hệ của tổ chức là phu quân thế hệ cưới của bản thân vẫn là một đả kích quá lớn, cô không chú ý run tay một cái, khiến hai bản tài liệu trong tay rơi xuống đất.

Giang Nhung duy nhất là em đang định ngồi xuống nhặt xấp tài liệu bị rơi thì Trần Việt đã khom lưng nhặt lên trước, ngay sau đó cô nghe thấy anh thấp giọng nói một câu bên tai cô: “Tối về nhà đợi tôi.”

Nếu Trần Việt không nói những lời này, Giang Nhung còn thêm thể miễn cưỡng tin rằng hắn ta và chồng mình chỉ trông như thể nhau nhưng thôi. Nhưng một câu nói này, khiến đầu Giang Nhung như bùng nổ, cô bồn chồn, sững sờ tới quên mất mình phải làm gì.

Cũng may các phóng viên không đặt sự xem xét trên người cô, khiến cô còn nữa chút thời gian để điều chỉnh lại tâm trạng.

chỉ cần, các phóng viên không hề chăm chú tới cô, mà các nhân viên nhanh mắt của phòng Ngoại giao thì lại không bỏ qua tình tiết này.

Phòng Ngoại giao sẵn sàng ổn thoả, các phòng ban khác phối hợp hay, Trần Việt lại có đủ uy nghiêm để chấn áp hiện trường, do đó lần họp báo nhậm chức này đã dứt tuyệt đẹp.

Đoàn người của Tổng giám đốc vừa đi khỏi, Nông Tâm Nhã đã lập tức chen tới: “Giang Nhung, vừa rồi cô “không cẩn thận” làm rơi tài liệu, xem như là công trình lôi cuốn sự cẩn thận của Tổng giám đốc mới chúng ta rồi.”

Giang Nhung hơi cau mày, xoay người nói với Tạ Hoài An: “Giám đốc Tạ, chuyện của phòng Ngoại giao đã xong xuôi, tôi trở về phòng quy trình trước.”

Nhìn bóng lưng của Giang Nhung, Nông Tâm Nhã khó tính dậm chân: “Cô ta không chăm chú tới em, cô ta lại dám không để mắt tới đến em. Cô ấy nương tựa đâu nhưng mà kiêu ngạo như vậy chứ?”

Tạ Hoài An trừng mắt nhìn Nông Tâm Nhã: “Đừng có suốt ngày chỉ biết đi gây sự, em mà còn gây rối nữa thì người tiếp theo phải rời đi chính là em đấy. Em có bản lĩnh thì cũng làm chấm dứt việc của mình đi. Chỉ cần em ngồi được vào vị trí cao hơn cô ta, thì em cũng có tư cách để kiêu ngạo.”

Nông Tâm Nhã nhìn chằm chằm bóng lưng Giang Nhung đã đi xa, cắn răng oán thù hận đáp: “Chị, em biết rồi.”

Đọc full truyện lấy chồng bạc tỷ

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *