Cho con gánh mẹ một lần
Cả đời mẹ đã tảo tần gánh con
Cho con gánh mẹ đầu non
Cả lòng mẹ đã gánh con biển trời
Ngày xưa mẹ gánh à ơi
Con xin gánh lại những lời mẹ ru
Đường đời sương gió mịt mù
Vì con hạnh phúc chẳng từ gian lao
Để con gánh mẹ đừng can
Sợ khi mẹ mất muộn màng gánh ai
Cho con gánh cả tháng dài
Gánh qua năm ròng những ngày đắng cay….
————————-
Có ai đã từng trải qua tuổi thơ được đung đưa trên đôi quang gánh của mẹ sau những buổi chợ trưa? Và để niềm vui thích của con trẻ lấp đi những lo âu, những giọt mồ hôi trên trán mẹ, lăn theo những bước chân…

Vậy đấy, tôi đã từng thắc mắc tại sao hình ảnh người mẹ lại luôn gắn liền với đôi quang gánh từ xưa đến giờ. Cho tới khi tôi lớn khôn, và thấm thía được những trĩu nặng trên đôi vai mẹ – đó không chỉ là những chai sần hằn lên theo thời gian, mà là cả những lo âu, hi sinh và biết bao gian nan để gánh cả cuộc đời tôi.
———————–
Cảm ơn mẹ nhiều vì những gì đã hi sinh cho con!
” Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc
Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không?”

Nguồn: https://dota-2.vn/

Xem thêm bài viết: https://dota-2.vn/category/bong-da

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *