Dạ sắc thâm xử là 1 câu truyện ngược của 2 anh hùng Phương Cẩn & Cỗ Viễn, theo dõi truyện ngay bạn nhé.

reviews truyện đam mỹ dạ sắc thâm xử

Tác giả: Hoài Thượng
Thể loại: đam mỹ ngược, hào môn thế gia, gương vỡ lại lành, ngược luyến tình thâm

Trích đoạn truyện Dạ sắc thâm xử

Thành phố G, biệt thự nhà họ Cố.

Màn đêm mờ sương, tầng mây lững lờ. Cánh cổng lớn điêu khắc hoa văn bằng sắt đủng đỉnh mở rộng, một đoàn xe hơi màu đen chạy dọc theo con đường trắng lần lượt dừng lại trước cửa lớn của biệt thự.

Ngay tiếp nối cửa sau của chiếc xe dẫn đầu mở ra, Cố Viễn vươn người bước xuống, cả người là một trong những bộ phục trang thuần đen từ trong ra phía bên ngoài, bên dưới kính mát đen là các đường nét của một khuôn mặt lạnh lùng, chỉ có trong túi của áo trước ngực lộ xuống đường viền của một cái khăn lụa trắng đắt tiền được gấp lại.

Ở phía sau hắn, thuộc hạ nối đuôi nhau xuống xe.

“Bốn năm…” Cố Viễn ngẩng đầu nhìn ngắm ngôi nhà màu xám tro dưới nền trời xanh tươi, giọng nói đưa theo cảm xúc lạnh lùng ghẻ lạnh.

Một lá cờ trắng đc treo trên cửa lớn của biệt thự cách đó không xa, mấy người tiếp tân đón khách đều lộ ra ánh mắt kinh ngạc, người đứng đầu trong họ còn nhũn cả chân lui sau này nửa bước.

Đọc thêm list ngôn tình ngược hay tại đây

Cố Viễn nheo đôi mắt sâu lại, khẽ nở thú vui.

“Vào đi.” Hắn chỉnh vạt áo một cái, vững vàng bước về phía đằng trước.

Cùng lúc đó, linh đường trong biệt thự.

Câu đối phúng điếu đc treo rũ xuống phía trước lễ đường, trên tường móc cành phan trắng, mặt nền nhà bằng đá cẩm thạch black color băng lãnh như mặt kính. Những vị khách đeo hoa trắng xếp hàng lần lượt đi qua lễ đường, cung kính thắp hương trước linh vị ở nơi tối đa, rồi nắm tay cáo biệt với người chủ sở hữu trì.

Một giới trẻ quỳ trên bồ đoàn màu xanh phần bên trước linh vị, trong tay nâng một nén nhang, cúi đầu thật sâu để trả lễ.

Cậu ta nhìn qua còn rất trẻ, body là phục trang thuần một black color bóng, tôn lên vẻ mặt trắng như tuyết và khí sắc của người vừa khỏi bệnh. Gò má của cậu trong làn khói lượn lờ có vẻ mông lung mà im lặng, cũng chính vì sắc mặt trong quãng, mạch máu xanh nhạt phía dưới cằm và bên cổ của cậu hiện ra cụ thể đến nỗi có một chút làm rung động lòng người.

Có vị khách sau thời điểm xoay người nhịn không đc mà bàn tán: “Cả đời Cố tổng cũng coi như là oai phong một cõi, đến khi đi lại chỉ có một người chúng ta Phương này canh giữ trước linh cữu.”

“Suỵt, có người nói hơn phân nửa gia sản đều để lại cho cậu ta đó. Nếu để nước nhà của nhà họ Cố rất có thể dễ ợt đổi chủ, thì bây giờ canh giữ trước linh cữu hai ngày thì tính là cái gì?”

“Hai đứa nam nhi của Cố tổng đâu, cứ ngồi xem như thế sao?”

“Đứa thứ hai đã biết thành bắt rồi, còn đứa con trưởng thì chưa chắc chắn chỗ nào.” Vị khách kia hạ giọng xuống, nói khe khẽ: “Cũng đừng nói gì… Chúng ta Phương kia dù sao cũng đã nắm quyền lâu lăm rồi, từ lúc Cố tổng còn chưa mất kia, nhà bọn họ Cố làm không cao thì hai ngày nữa Cả nhà bọn họ phải đổi sang chúng ta Phương…”

Vừa lúc đó, quản gia vội vã đi vào linh đường đến phía sau người người trẻ tuổi, cúi người ghé vào lỗ tai cậu ta rối rít nói: “Phương phó tổng, chưa ổn, Cố đại thiếu gia tới!”

Phương Cẩn hơi sựng lại một chút.

“Người ngoài cổng nói cậu ấy dẫn theo không ít người, xem ra mục đích đến đây cũng không đảm bảo, tiếp tân đón khách muốn ngăn cũng không dám ngăn!…”

“Không sao cả.” Phương Cẩn rũ mi mắt xuống, thản nhiên nói: “Anh ấy là con trai trưởng của Cố tổng, đến phúng viếng phụ vương là chuyện thông thường.”

Coi thêm Truyện xuyên không

Vẻ mặt quản gia không giấu đc sự lo lắng, vừa định nói cái gì nữa, đột nhiên “Lạch cạch!”, cửa lớn ở linh đường nặng nề lộ diện. Âm thanh này đặc biệt quan trọng vang dội trong lễ đường yên tĩnh, mọi người đồng thời ngạc nhiên quay đầu lại.

Chỉ thấy khoảng chừng mười mấy người có mặt ở cửa chính, trang phục đồng nhất một tông black color, ngực đeo hoa trắng, nhìn thoáng qua thì âu phục cũng không có gì khác thường; ngay tiếp nối người ở giữa tiến lên nửa bước, một tay để trong túi, một tay chậm chạp tháo kính mát xuống, lộ ra một gương mặt anh tuấn mà lãnh đạm, cực kì giống với di Ảnh.

Như nước lạnh đổ vào chảo dầu, tiếng buôn dưa lê từ bốn phương tám hướng ầm ầm vang lên: “Cố đại thiếu gia???” “Đó không hẳn là Cố Viễn sao?” “Ôi trời ạ, thực sự là Cố Viễn nam nhi trưởng của Cố tổng!”

“Cậu ta sắp tới đây làm gì?” cũng có người lập tức hưng phấn: “Nhà bọn họ Cố chính thống trở lại tranh quyền? Nhị thiếu gia đâu?”

“Nếu như là nhị thiếu gia cũng còn đỡ, nhưng Cố Viễn là 1 trong đứa trẻ khó lường, năm đó cậu ta tranh quyền đoạt chức với phụ vương mình thất bại mới bị đuổi đi đó…”

Cố Viễn y như là không nghe thấy các âm thanh xôn xao vang dội chung quanh, trước mắt bao nhiêu người, hắn bước qua linh đường đồ sộ tráng lệ và trang nghiêm, đi tới trước di Hình ảnh và linh vị, rút ra một nén hương.

Tiếng nghị luận xung quanh dần dần lắng lại, yên tĩnh đến nỗi một cây kim rơi xuống cũng nghe thấy.

Từ trước đây thật lâu cũng vậy, có 1 loại khí chất khó hoàn toàn có thể hình dung lại khiến cho người khác cảm nhận thấy áp bách rất chi là, cảm giác đó rất giống với phụ vương hắn Cố Danh Tông thời còn trẻ. Đường nhìn của quản gia vừa chạm vào hắn thì một tia sốt ruột liền dâng lên từ trong đáy lòng, không tự chủ được mà lùi sau này hai bước.

Nhưng mà Cố Viễn chỉ thẳng người đứng ở đằng đó, cũng không cúi người, híp mắt quan sát di Hình ảnh của phụ vương hắn.

sau một lúc lạng lẽ thật lâu khiến cho kẻ khác hít thở không thông, rốt cục Phương Cẩn cũng mở miệng hỏi:

“Cố thiếu gia đã trở về à, là tới làm cái gì?”

góc nhìn của Cố Viễn rơi xuống người cậu.

Phương Cẩn quỳ gối phía trước người hắn, đối mặt với di Ảnh, cũng không quay đầu lại. Từ ánh nhìn của Cố Viễn chỉ hoàn toàn có thể nhìn thấy một đoạn vành tai trắng như tuyết, một bờ vai & chiếc gáy gầy gò nhưng thẳng tắp.

Hai tay cậu nâng lên ba nén hương, tư thế quỳ vô cùng ngay thẳng, Cố Viễn nghe người ta nói cậu đã canh giữ ba ngày, nhưng ngoại trừ tiếng nói nghe có chút khàn khàn, hoàn toàn không tồn tại cách nào cảm nhận thấy đc bất cứ sự mệt mỏi hay sa sút tinh thần gì từ bóng sống lưng này.

“Anh đến…”

Cố Viễn mỉm cười, cúi người nhẹ dịu rút mấy nén nhang trong tay Phương Cẩn ra, tiện tay cắm trước linh cữu.

“Anh đến thăm em một chút.” Hắn cứ như vậy mang đi thú vui, cúi xuống bên tai Phương Cẩn hỏi: “Anh rất nhớ em, em thì sao?”

Phương Cẩn nhắm mắt lại, bên trên gò má không hiện lên một chút biểu tình nào.

“Nếu như anh đến là để ăn nói lung tung thì hiện tại hoàn toàn có thể đi rồi.”

Cố Viễn hỏi: “Em nghe ra anh thiếu tráng lệ tại vị trí nào?”

Thanh âm của hắn không lớn, quan khách lại cách khá xa, chỉ hoàn toàn có thể thấy hắn đang thủ thỉ, nhưng mà hoàn toàn không nghe được cụ thể là hắn đang nói cái gì. Chỉ có quản gia đứng ở phía bên trên là biết rõ luận điểm trong những số ấy, những giọt mồ hôi lạnh bên trên lưng không khỏi toát ra từng tầng.

Phương Cẩn trừng mắt nói: “Quản gia.”

Quản gia tiến lên trả lời, chỉ nghe cậu nói: “Tiễn khách.”

Nhảy hố thể loại truyện ngôn tình sắc tại đây

Quản gia cố gắng tự trấn định phiên bản thân mà quay sang Cố Viễn, lại thấy vị thiếu gia nhà họ Cố này hơi nhướng mày một chút, cái biểu tình này khiến cho góc nhìn của hắn thoạt nhìn có 1 sức mạnh băng lãnh khiến cho người ta khó rất có thể chống cự. Cùng lúc đó, tổng thể thuộc hạ của hắn đồng loạt bước về phía đằng trước, tạo thành nửa vòng tròn vây quanh trước linh đài, ngăn lại toàn bộ quan khách đang hoang mang ở phía sau bức tường người.

Cố Viễn quay đầu lại thoáng nhìn, thuộc hạ lấp tức tiến lên kéo quản gia đi, kế tiếp trong cả một tiếng hô quản gia cũng không dám lên tiếng đã trực tiếp bị kéo đi.

Bầu không khí trong linh đường trong nháy mắt trở nên hết sức căng thẳng, chỉ nghe Cố Viễn từ tốn nói: “Anh biết em muốn nghe cái gì.”

“Cha anh chết rồi, người gần bên cạnh ông ta đến phút ở đầu cuối là em. Tổng thể sách vở cơ mật, cổ phiếu and quyền cầm giữ gia sản, toàn bộ đều nằm ở trong tay em, thậm chí có tin đồn thổi, nói em đã sửa chữa ông ta trở thành người cầm quyền thực tế tiếp theo sau ở trong nhà họ Cố. Em muốn nghe anh nói anh đến đó là vì các thứ này.”

“Có thể em đã có kế hoạch cặn kẽ, bày mưu tính kế thế nào, thận trọng như thế nào, làm ra làm sao để chiếm hữu được ích lợi lớn nhất sau khoản thời gian đàm phán. Không chừng trước khi phụ thân anh chết còn dạy cho em cái gì rồi, để quyền lực của ông ta thông qua em thường xuyên tác động đến mảnh quốc gia này vài chục năm nữa…”

Phương Cẩn đột nhiên nói: “Câm miệng!”

Cố Viễn mỉm cười.

Phương Cẩn chỉ trầm mặc trong chốc lát, ngực hơi phập phồng, một lát sau cậu nắm lấy mép linh đài đứng lên.

bởi vì quỳ đã lâu nên động tác của cậu có chút lảo đảo, chưa biết có phải là tác dụng tư tưởng hay là không, Cố Viễn nhìn sắc mặt cậu như thế, đột nhiên cảm thấy quanh người cậu lòi ra một loại cảm xúc yếu ớt dần đi.

Cái này thật ra có chút hoang đường.

Phương Cẩn nhỏ hơn hắn một tuổi, hơn thế nữa gương mặt lại trẻ trung, bộ dáng của cậu hiện thời, nói khoảng hai mươi tuổi cũng đều có người tin.

“Vô cùng cảm kích những vị khách quý đã đặc trưng đến phúng viếng Cố tiên sinh, Phương Cẩn ở đây xin đại diện nhà họ Cố, trịnh trọng bày tỏ lòng biết ơn.”

Phương Cẩn chuyển hướng khom người với quan khách, các vị khách đến viếng với các vẻ mặt khác nhau cũng đều gật đầu hoặc hạ thấp người đáp lễ.

“Khi còn sống Cố tiên sinh khiêm tốn trung hậu, giao du rộng rãi, hôm nay thấy những vị đặc trưng đến tiễn ông một đoạn đường, nhất định vô cùng thanh thản. Có điều hôm nay có vài việc lặt vặt trong phòng chúng ta Cố chưa xử lý chấm dứt, những việc li ti này vẫn cần bàn giao rõ ràng từng việc, do đó không còn giữ các vị ở lại mà không tiếp đón được.”

Phương Cẩn dùng tay làm động tác mời hướng ra phía bên ngoài cửa lớn, nói: “Đợi đến ngày sau tất cả mọi chuyện đều rõ ràng rồi, Phương Cẩn sẽ tự mình đến nhà thăm hỏi tạ lỗi cùng những vị, cảm tạ!”

Người có mắt đều biết hiện nay là lúc nhà chúng ta Cố xảy ra nội loạn sau cánh cửa đóng kín, bởi vậy cũng không nói nhiều nữa, sau thời điểm chào hỏi rồi đều rời đi, chỉ chốc lát sau đám đông ở cửa lớn đã giải tán sạch sạch sẽ sẽ.

bên trong cả lễ đường rộng lớn chỉ từ lại có mấy người giúp việc trong phòng chúng ta Cố, nhưng mà đều núp hết ở cửa chính, cùng với một đám thuộc hạ đc huấn luyện và đào tạo nghiêm chỉnh mà lúc nãy Cố Viễn mới mang vào, bầu không khí nhất thời trở nên giương cung bạt kiếm.

Phương Cẩn đứng trước mặt Cố Viễn, đảo mắt nhìn một vòng đám thuộc hạ mặc đồ đen đứng như bức tường người kia, lạnh nhạt nói: “Các người thế này là muốn diễn màn bức vua thoái vị sao?”

không ai lên tiếng, cũng không có ai cử động, không gian trầm mặc giống như dây cung bị căng đến cực hạn.

Một lát sau Cố Viễn quay đầu lại, hời hợt nói: “Phương phó tổng thấy những người thì không đc thoải mái và tự nhiên. Đi xuống đi.”

Thuộc hạ gật đầu đồng ý, đồng loạt rời khỏi tòa lễ đường thoáng rộng bố trí hoa lệ này, thuận tiện cũng đẩy hết đám người giúp việc đang nơm nớp lo lắng ở trong nhà bọn họ Cố ra ngoài. Cánh cửa gỗ xoan đào nặng nề phịch một tiếng rồi đóng lại, lập tức tạo nên một tiếng lạch cạch, vọng lại thật lâu giữa không gian trống trải phía bên trên linh đường.

Cả lễ đường to lớn như thế chỉ còn lại có hai người bọn họ, Cố Viễn cười cười, cuối cùng nhàn rỗi rút ra mấy cây nhang bên trên linh đài rồi cúi xuống bái lạy, cũng không ngẩng đầu lên mà nói: “Em nhỏ xíu rồi.”

Phương Cẩn nói: “Lúc nên giữ đạo hiếu, thì nên giữ.”

Đọc thêm thể loại thanh xuân vườn trường

“Chậc, chúng ta nói bởi vì em cầm gia sản trong phòng họ Cố nên mới ở đây giả trang con hiền cháu thảo, nhưng trái lại anh thấy em vẫn say đắm cha anh không thay đổi. Nếu ông ta bên trên trời có linh thiêng, không chừng sẽ tự kiểm điểm năm đó sao lại không đối tốt với em thêm chút nữa.”

Cố Viễn cắm nhang vào, lại chỉ nghe Phương Cẩn hững hờ nói: “Không, Cố tổng luôn luôn là kẻ xuất sắc với tôi nhất bên trên đời này.”

“…” Cố Viễn xoay mặt lại. Chỉ thấy Phương Cẩn đang ngẩng đầu, nhìn về phía di Hình ảnh.

Trong nháy mắt đó tia sáng chiếu qua cửa sổ thủy tinh thật cao của lễ đường, quanh co khúc khuỷu quanh cành phan trắng and nền nhà đen tuyền, phác họa nên sườn mặt nhỏ xíu gò của Phương Cẩn. Cậu đứng thẳng như vậy, đến nỗi tạo thành một loại cảm xúc bất cứ lúc nào cũng hoàn toàn có thể bẻ gẫy; thân thể cậu gần như hoàn toàn chôn vùi trong tang phục đen thẫm, ngay cả sắc mặt tái nhợt, cũng như một bức di Hình ảnh băng lạnh.

Trong khi cảm hứng bị cuốn vào châm độc lại một đợt tiếp nhữa trôi nổi rồi hiện lên chằng chịt rậm rạp từ đáy lòng của Cố Viễn.

“Đúng vậy.” Hắn thản nhiên nói, “Nếu không làm sao mà năm đó trong những lúc anh sống chết không rõ, em lại chạy theo thân phụ anh chứ.”

Hàng mi thật dài của Phương Cẩn kịch liệt rung động một chiếc, lập tức nhắm hai mắt lại.

Cố Viễn cũng không lên tiếng, phụ thuộc vào ưu thế thân thể cao cường cứ như thế mà từ trên cao nhìn xuống bình chọn cậu. Trầm mặc một hồi lâu khiến kẻ khác hít thở không thông qua đi, Phương Cẩn rốt cuộc hít một hơi thật sâu, hỏi: “Rốt cuộc anh có muốn những thứ Cố tổng để lại hay không?”

“Hửm?”

“Ai ai cũng nói nhà các người về sau phải đổi thành bọn họ Phương rồi, anh từ xa chạy tới đây cũng không phải vội về chịu tang Cố tổng, chẳng lẽ là dự định làm tôi tức chết ngay tại chỗ, tiếp đến không đánh mà thắng trực tiếp đoạt quyền? Hay là đến thắp nén nhang rồi ngoan ngoãn cút đi, trở lại thường xuyên đấu đá với đứa em trai rẻ tiền của anh, đợi đến khi tôi nhắm mắt xuôi tay mới thôi?” Phương Cẩn đe dọa nhìn Cố Viễn hỏi: “Đừng có nói với tôi anh tự mình chạy tiếp đây là để quan trọng nói anh nhớ tôi, Cố tổng đã đi rồi, anh muốn giết tôi còn có lý hơn.”

Mấy lời này nói ra rất chi là sắc bén, nhưng vẻ mặt Cố Viễn lại không tồn tại bất kỳ biến hóa gì: “Đúng vậy.”

“Anh…”

“Anh đó là quan trọng đặc biệt đến nói câu này.”

“…”

Phương Cẩn gắt gao nhíu mày.

“Bốn năm, Phương Cẩn.” Cố Viễn thở dài nói: “Em cho rằng bốn năm qua anh chỉ một mực chờ phụ thân anh chết, chưa từng làm gì khác sao? Em nghĩ rằng anh hiện nay, còn cần nhờ vào gia tộc này bố thí cho anh chút đồ sao?”

“Anh đã có lần nói, sẽ có một ngày anh bắt nhà bọn họ Cố quỳ xuống, cầu xin anh kế thừa những thứ vốn phải là của anh. Hôm nay chúng ta đã sớm quỳ xuống rồi, có điều anh đã chẳng đem mấy thứ kia để vào mắt lắm, chủ yếu là em.”

Cố Viễn nhìn chằm chằm vào ánh nhìn của Phương Cẩn, tiến lên nửa bước.

Chẳng biết Lý Do, ánh nhìn kia đột nhiên khiến cho Phương Cẩn bất chợt toát ra một tia ớn lạnh khó rất có thể hình dung.

“Tài sản này thân phụ anh muốn cho ai thì cho.” Cố Viễn chậm rì rì nói: “Nhưng em, phải là do anh thừa kế.”

Phương Cẩn đột nhiên ý thức đc cái gì, lãnh đạm nói: “Người đâu!”

Nhưng mà bên phía ngoài linh đường trọn vẹn yên tĩnh, Phương Cẩn xoay người bước nhanh ra phía bên ngoài, một giây tiếp sau một cơn gió lớn phía sau ập đến, kéo từ đầu đến chân cậu về phía sau!

“Cố Viễn! Buông tay! Ưm…” Phương Cẩn bị Cố Viễn dùng một tay bịt miệng, chỉn chu lưu loát đẩy ngã xuống đất, cái ót bộp một chiếc nặng nề đập lên nền đá cẩm thạch nóng sốt.

Trong phút chốc Phương Cẩn thấy trước mắt tối sầm, chờ sau khoản thời gian thật vất vả khôi phục lại ý thức từ trong hốt hoảng đã phát hiện mình bị đè xuống đất, Cố Viễn quỳ một gối bên trên người cậu, một gối còn sót lại để giữa hai đùi cậu, y hệt như mãnh thú kiêu ngạo trên đỉnh cao đối mặt với con mồi đang khoanh tay chịu trói.

“Em ở đây chờ anh, đúng không? Từ ngày Cố Danh Tông chết thì bước đầu chờ anh đến có đúng không?”

Phương Cẩn bị bàn tay như kềm sắt của hắn bịt miệng đến gần như hít thở không thông, trong lỗ tai ông ông ù ù, căn bản không nghe được Cố Viễn đang nói cái gì.

Cậu dùng sức nắm lấy cổ tay của Cố Viễn, nhưng mà chẳng thấm vào đâu, thiếu dưỡng khí khiến cho võng mạc của cậu hiện ra không ít điểm sáng mông lung.

“Ngôi biệt thự này căn bản không hề có phòng ngự, em đuổi mọi người đi, ngoại trừ chờ anh đến thì chỉ có một Nguyên Nhân…” Cố Viễn ghé vào bên tai Phương Cẩn, khẩu ca giễu cợt tràn đầy ác ý: “…em vì tình mà muốn chôn theo Cố Danh Tông.”

Lồng ngực Phương Cẩn kịch liệt nỗ lực luận bàn khí, ngón tay cố sức đến mức nổi gân xanh.

Mời bạn đọc thêm thể loại truyện đam mỹ cao h

Cố Viễn xoẹt một tiếng xé toạt vạt áo của Phương Cẩn, rốt cục buông tay đang che miệng mũi của Phương Cẩn ra. Trong nháy mắt đó không gian ào ạt ập lệ phổi khiến cho Phương Cẩn ho khan dữ dội, nhưng ngay sau đó cậu lại bị cưỡng ép nhét một nắm vải vào trong miệng, nhất thời bị sặc đến mức toàn thân co giật, lập tức bị Cố Viễn thuận tiện đè ép lại.

“Ưm…..ưm…”

“Hỏi lần nữa,…” Cố Viễn rảnh rỗi thư thả trở tay cởi áo khóa ngoài trang phục quý giá ra, tiện tay ném xuống đất: “Qua nhiều năm như vậy, anh rất nhớ em, em có nhớ anh không?”

Phương Cẩn không hề phát ra một chút thanh âm nào, vì thiếu dưỡng khí và giãy giụa mà sắc mặt phiếm hồng, khóe mắt thấm mờ ánh nước.

Cậu như thế mà lại chân thật hơn một chút, cái loại tái nhợt không chút máu vừa nãy, kỳ thực lại tạo nên một thứ xa cách nóng bức, cảm hứng tương tự như người tuyết bất cứ lúc nào thì cũng hoàn toàn có thể hòa tan trong không gian.

Cố Viễn ví dụ tuần tự mà lột sạch tổng thể tang phục của Phương Cẩn, thân thể trần trụi bị đặt lên trên nền đá cẩm thạch đen, làm trông rất nổi bật một loại suốt trong quãng làm rung động lòng người.

Hắn hít sâu một hơi, sức HOT từ mặt đáy lòng chợt lan tràn rồi bọn lũ lượt lượt dâng lên, như vô số con rắn độc nóng cháy quấn quanh trái tim, rót toàn thể chất lỏng độc ác vào cốt tủy, khiến hắn nảy sinh run rẩy không còn chờ đón từ trong sâu thẳm linh hồn.

…Chính là như vậy, một đóa hoa cuối cùng đã không còn đi chỗ dựa kiên cố, bị cướp ra khỏi nhà kính 1 cách tàn bạo, cánh hoa bị lột ra từng tầng từng lớp một, lòi ra nhụy hoa non mềm nhất ở phía bên trong.

Tùy tiện gian ác mà cướp đoạt cùng khoái trá tương tự như thuốc kích thích, trong nháy mắt châm lên trạng thái ý thức phấn khích nhất của Cố Viễn.

“Đến hoan nghênh anh đi, Phương Cẩn.”

Cổ tay Phương Cẩn bị trói lại bằng áo trong rồi đè lên bên trên đỉnh đầu, bên dưới áp bức cực kì gan dạ trước mặt, cậu giống như chú dê con bị bỏ lên thớt chỉ rất có thể mở to góc nhìn dao mổ chém xuống mình. Ngay kế tiếp bắp đùi của cậu bị bóc tách ra hoàn toàn, cố hết sức phản kháng lại không làm được gì, một ngón tay của Cố Viễn xuyên vào trong hậu huyệt dễ như trở bàn tay.

Một khắc kia giống hệt như có một nắm cát sỏi mạnh bạo dùi vào nơi thướt tha phía bên trong, Phương Cẩn đột nhiên cong người lên một cái, lập tức bị Cố Viễn chặn lại, ngón tay thứ hai cũng không khoan dung sự kháng cự mà chen vào.

Cố Viễn luyện bắn súng, ngón tay có vết chai thô ráp do cầm súng, dùng sức ma sát sẽ mang lại đau nhức bén nhọn. Phương Cẩn gần như đến cả khí cũng không hít thở nổi, vặn vẹo cổ tay khiến cho áo trong càng thắt chặt cũng siết chặt vào trong da thịt, nhưng cơ bản không tránh thoát, khổ cực khiến cậu nặng nề dùng phía sau đầu đập vào nền, làm một tiếng bịch vang lên.

Cố Viễn lập tức dùng một tay gắt gao nắm lấy tóc phía sau đầu của cậu, ép cậu ngẩng đầu lên lộ xuống đường cong điệu đà của chiếc cổ.

“Giận dỗi hay là tìm chết?” Cố Viễn từ bên trên cao cúi xuống nhìn chằm chằm vào cậu hỏi.

“…” Phương Cẩn gắt gao trừng mắt nhìn Cố Viễn.

chính vì tâm tình bị chấn động mãnh liệt mà ánh nhìn của cậu quan trọng đặc biệt sáng rõ, nhưng đáy mắt lại ngập nước, xem qua lại có loại cảm hứng trộn lẫn giữa khuất nhục, chật vật and hấp dẫn.

Cố Viễn trải nghiệm đôi mắt đang trừng trừng này, một hồi lâu lại chậm trễ cười lên, cúi đầu ấn xuống khóe môi cậu một nụ hôn ngập cả ôn nhu.

Tuy rằng nụ hôn này vô cùng triền miên, nhưng khẩu ca của hắn lại lộ ra lãnh khốc cùng chế giễu: “… Ở bên dưới thân phụ vương đồng đội cũng như vậy?”

Phương Cẩn đột nhiên nghiêng đầu, ngay thời điểm này, Cố Viễn rút ngón tay ra, đem tính khí đã sớm cứng như sắt của bản thân đâm vào!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *