Truyện tiên hiệp Nguyên Tôn – Thiên Tằm Thổ Đậu

Chương 3: Tô ấu vi
vì thiếu niên cẩm y kia bỗng nói một câu mà bên trong giáo đường thoáng cái liền trở nên an tĩnh, rất nhiều thiếu nam đàn bà nhìn người đó một cái, sau đó đều lặng lẽ thu hồi tầm mắt, bởi vì thân phận của kẻ vừa mới chuyện cũng không phải thông thường.

Thiếu niên cẩm y kia tên phát âm là Từ Lâm, phụ vương của hắn chính là một quận chủ trấn giữ tây quận của Đại Chu vương triều, tất nhiêntuy nhiên, bàn về thân phận địa vị thì hiển nhiên không sánh được với vị điện hạ của Đại Chu vương triều như Chu Nguyên, nhưng mà hầu hết mọi người đều biết rõ, người đứng sau chống lưng cho tên Tần Lâm kia chính tiểu vương gia Tề Nhạc của Tề vương phủ.

Chu Nguyên đưa mắt nhìn thoáng qua Tần Lâm, cong tay điểm nhẹ lên mặt bàn một cái, sau đó thì thu hồi tầm mắt không thèm đếm xỉa tới hắn nữa, kẻ này bởi muốn nịnh nọt Tề Nhạc, thật sự không từ bất kỳ thủ đoạn tệ hại nào.

– Tên Tần Lâm này nịnh nọt Tề Nhạc như thế… xem ra cha của hắn hẳn là cũng đã về phe của Tề vương rồi…

Đôi mắt của Chu Nguyên trở nên sâu sắc hơn, hắn đã thử nghe cha Chu Kình của bản thân nói qua, Tề vương này là vì Đại Vũ vương triều đứng sau lưng nâng đỡ, do đó mấy năm gần đây hắn vẫn luôn âm thầm tạo nên nhiều sóng gió cho Đại Chu vương triều, rõ ràng là có ý đồ khiến cho Đại Chu bầy họ không được thái bình.

Cũng do kiêng kị Đại Vũ, sợ đồng minh họ tìm cớ đối phó với Đại Chu vương triều, vậy nên Chu Kình cũng không tiện thẳng thừng ra tay xử lý Tề vương, mà trong bóng tối hai bên thiên nhiên cũng âm thầm tranh đấu với nhau.

Cũng bởi thế thì là sau khi tên Tề Nhạc kia vào trong Đại Chu Phủ, thiên nhiên cũng kiếm chuyện với Chu Nguyên không ít lần.

Tần Lâm nhìn thấy Chu Nguyên không nói gì thì thú vui mỉa trên môi lại càng sâu hơn, hắn đang định nói tiếp thì vị giảng sư kia cũng chợt trừng với mắt bén ngót, khiến cho hắn chỉ có thể nôn nóng ngậm miệng lại.

Ở bên trong Đại Chu Phủ này có quá nhiều chỗ giỏi, nếu như bị khai trừ thì sẽ phân thành tổn thất cực bự đối với hắn.

Tên Tần Lâm kia vừa vắng lặng đi thì không khí trong giảng đường mới dần lắng xuống, còn giảng sư thì lại tiếp tục giảng giải về ba đạo nguyên văn kia, mãi cho tới hai nén nhang sau thì tiếng chuông mới vang lên.

– Được rồi, hôm nay chỉ giảng tới đây thôi, ngày mai chúng ta lại tiếp tục.

Giảng sư thu vén đồ đạc hoàn thành thì đi ra khỏi giáo đường.

Giảng sư vừa đi khỏi thì không khí căng thẳng trong giảng đường lập tức bị xua tan, phần đông thiếu niên và thiếu phụ tụ lại cùng với nhau, phát ra từng đợt tiếng cười đùa tràn ngập sức sống.

Chu Nguyên cũng thu dọn đồ đạc qua loa, sẵn sàng rời đi.

– Điện hạ.

Khi hắn đang dọn dẹp thì bỗng nhiên có một giọng nói êm ái vang lên bên cạnh, Chu Nguyên ngẩng đầu lên thì lập tức nhìn thấy có một cô thiếu phụ đang mỉm cười đứng bên cạnh bàn học nhìn hắn.

đàn bà này mặc đồng phục của học viên Đại Chu Phủ, dù rằng hơi rộng thùng thình, mà vẫn lộ ra được những đường cong dễ thương được phát dục hoàn hảo, chiếc quần dài đơn giản kia lại càng làm tiêu biểu đôi chân dài thẳng tắp của cô.

Da thịt của cô trắng nõn nà, chiếc mũi ngọc cao thẳng, mày liễu mắt hạnh, là một mỹ nhân hiếm có, khác lạ là ở đuôi mắt của cô chi tiết một nốt ruồi bé, càng khiến cho phụ nữ có thêm vài phần ý vị.

Đôi môi đỏ thắm của cô khẽ cong lên, tuy rằng trên người không có bất kỳ món trang sức quý hiếm nào, nhìn qua có phần mộc mạc, nhưng lại có thêm vài phần ý chí, mái tóc dài được chải lên buộc thành đuôi ngựa, lung lay tràn ngập sức sống.

Cô gần như chỉ duyên kiểu đứng yên ở đấy, nhưng lại hấp dẫn được ánh mắt của quá nhiều thiếu niên trong giáo đường len lén nhìn qua.

Chu Nguyên nhìn về phía thanh nữ xinh xắn động lòng người trước mặt, cũng khẽ mỉm cười:

– Là Ấu Vi đấy à.

thanh nữ kia họ Tô, tên Ấu Vi.

Đối diện với ánh mắt của Chu Nguyên, khuôn mặt của phụ nữ tên Tô Ấu Vi kia thoáng ửng đỏ, sau đó thoáng chuyển mắt nhìn sang nơi khác, ánh mắt rơi xuống trên mặt bàn gọn ghẽ của Chu Nguyên, sau đó cô ngồi xuống, mở miệng nói:

– Điện hạ, để ta dọn giúp ngươi.

Chu Nguyên cười cười, mà cũng không cự xuất xắc, dù sao thì quan hệ giữa nhì người cộng đồng họ quả thật cũng không bình thường.

cho nên thiếu nữ kia đứng bên cạnh bàn học của Chu Nguyên giúp hắn thu vén, sửa sang tinh khiết ngắn gọn lại những thứ lộn xộn trên bàn, làm cho ánh mắt hừng hực lửa giận của rất nhiều thiếu niên đều đổ dồn vào Chu Nguyên, sự ghen tị trong mắt cũng lộ ra mồn một.

– Bệnh của gia gia ngươi đã đỡ hơn chưa?

Nhìn về phía đàn bà đang bận bịu dọn dẹp, Chu Nguyên đưa tay chống cằm, hỏi thử.

Nghe thấy tinh thần biến Chu Nguyên hỏi thế, Tô Ấu Vi khẽ ngẩng mặt lên, ngọc thủ giơ lên vén gọn mấy lọn tóc rũ xuống trước mặt, trên gương mặt đột xuất hiện niềm vui tươi rói.

– Đã khỏe hơn rồi, gia gia nói nếu như có thời gian thì còn muốn mời điện hạ ngươi tới nhà, bất quá chỉ cần nhà của ta hơi rách nát, ta sợ…

– Được thôi, đợi lần sau được nghỉ thì ta sẽ đến.

Chu Nguyên cười nói.

Nghe thấy Chu Nguyên khuyên bảo ngay lập tức không chút bởi vì dự như thế, Tô Ấu Vi khẽ cắn đôi môi đỏ mọng, đưa mắt nhìn về phía hắn, thốt nhiên rơi lệ, sau đó sợ bị hắn phát hiện thì là lập cập cúi đầu xuống.

Cô hãy còn nhớ rõ cái ngày cô gặp gỡ được Chu Nguyên một năm trước.

Có lẽ đó chính là ngày vô vọng nhất đời cô, mà cũng là ngày cô khởi đầu nhìn thấy được hy vọng.

Ngày hôm đó, gia gia sống lệ thuộc lẫn nhau với cô bao năm bệnh nặng, căn nhà vốn đã tàn tạ cũng bị sập, cô mạo hiểm đội mưa bự, cần dùng thân thể nho nhỏ nhắn cõng gia gia, bởi cô không có tiền, do đó cô chỉ có thể bất chấp giữa cơn mưa bự gió bự, đội mưa quỳ gối trước từng gian dược phường, liên tục tỉ ti cầu xin, mong y sư bên trong động lòng trắc ẩn ra tay giúp gia gia cô.

Cô khi đó trên người dính đầy sình lầy, cực kỳ chật vật.

chung cục chỉ có thể nhận được những cú đóng cửa lạnh lùng của các dược phường đó, trong cơn mưa hôm ấy, cô cảm giác như cả bầu trời đều trở nên u tối, trái tim cũng trở nên mát mẻ.

Ngay trong lúc cô tuyệt vọng tới mức gần như chết lặng đi thì cô cảm giác được có một người đi đến bên cạnh, nhét một cây dù vào trong tay cô, sau đó tại ánh nhìn đờ đẫn của cô, người nọ bước lên phía trước, giơ chân đạp tung cánh cửa đóng chặt của dược phường trước mặt ra.

Lúc đó, Bên cạnh đó có một giọng nói mát rượi truyền đến từ phía đó.

– Mở cửa, cứu người!

Người đạp tung cửa dược phường hiển nhiên chính là Chu Nguyên, lúc ấy Tô Ấu Vi chỉ ngây người nhìn về phía bóng lưng của hắn, đợt trước, cô ghét nhất chính là những tên hoàn khố đệ tử thế này, nhưng mà khi ấy, cô lại cảm thấy, bóng lưng của thiếu niên đã đạp tung cửa ấy, có lẽ, tới chết cô cũng khó mà quên được…

Cũng bắt đầu từ ngày hôm đó, cô quen biết Chu Nguyên, sau này cũng biết được thân phận của hắn, điện hạ của Đại Chu vương triều.

Về sau trong một lần tình cờ, Chu Nguyên nhìn ra cô có thiên phú tu hành, do đó liền đề cử cô vào Đại Chu Phủ, nhưng cũng nhờ điều này, làm cho cô mở màn có được những biến đổi kinh người…

Chỉ trong vòng một tháng sau khi vào Đại Chu Phủ, cô đã công trình đả thông được đệ nhất mạch, trở thành một trong những người khai mạch nhanh nhất kể từ khi Đại Chu Phủ được sáng lập tới nay, cũng biến thành anh tài trong miệng của mọi người ở Đại Chu Phủ.

Từ một người gần như vô hình không ai ngó tới, chợt biến thành tiêu điểm của mọi người, khiến cho Tô Ấu Vi có phần ngượng ngùng không quen, có nhiều khi, cũng có người ghen ghét chướng mắt quan hệ giữa cô và Chu Nguyên, nên lén lút nói rằng chẳng qua Chu Nguyên cung ứng cô là bởi vì nhìn trúng dung mạo của cô nhưng thôi.

nhưng Tô Ấu Vi chỉ cười trừ cho qua, vì chỉ có chính bạn dạng thân cô nắm được, vào lúc cô quen biết với Chu Nguyên thì cô chỉ với một cô nhỏ tuổi con bé guộc xấu xí cỡ nào…

– Này, cô muốn phu quân sách của ta lên cao bao nhiêu nữa đây?

Chu Nguyên bất đắc dĩ nhìn Tô Ấu Vi một cái, lúc này rõ ràng cô ta có vẻ hơi thất thần, vậy nên đã phu quân sách trên bàn của hắn lên thành một bạn đời cao như nhất trụ kình thiên.

– A?

Tô Ấu Vi cũng giật mình lại, nhìn về phía kiệt tác bởi mình phát triển ở trước mặt, khuôn mặt của cô lập tức đỏ bừng, mau lẹ đem xuống:

– Xin lỗi điện hạ, ta sẽ sắp đặt lại lần nữa!

Bộ dạng của cô thế này trông lại càng thêm xinh xắn, vậy nên mấy ánh mắt xung quanh lập tức bắn thẳng về phía Chu Nguyên với vẻ bất nhẫn lần nữa, thầm nghĩ nếu như không phải vì kiêng kị thân phận điện hạ của Chu Nguyên thì e là bạn bè họ đã sớm nhào lên cứu vớt nữ thần của bản thân rồi.

– hiện thời cô trở nên dễ thương thế này rồi, ta cũng không dám sai sử cô nữa.

Cảm giác được những ánh mắt đang phóng tới kia, Chu Nguyên đành phải lắc đầu, thấp giọng nói.

Tô Ấu Vi nghe thấy thế thì cũng cười khẽ, nói:

– hay là sau này ta bôi thêm chút nhọ lên mặt cho xấu đi một chút nhé?

Đối với chuyện này, Chu Nguyên chỉ có thể trợn mắt xem như thôi.

– Đúng rồi…

Chu Nguyên khẽ điểm ngón tay lên mặt bàn, hỏi:

– hiện giờ cô đã mở được mấy mạch rồi?

Tô Ấu Vi khẽ giật mình, nhìn Chu Nguyên một cái, sau đó dè dặt trả lời:

– Được đến đệ tam mạch rồi.

Cô biết rõ Chu Nguyên phàm nhân tu tiên 2 vì một số nguyên nhân nào đó, Bên cạnh đó vẫn không thể khai mạch tu hành, cho nên những lúc nhị người cộng đồng họ ở phổ biến, cô đều ít khi chủ động nhắc đến chuyện khai mạch, cũng không khoe khoang sự tân tiến của bản thân, sợ nói ra sẽ động tới điểm mẫn cảm của Chu Nguyên.

– Đệ tam mạch rồi sao, dựa theo vận tốc này thì hẳn là không đến một nhị năm sẽ có thể toàn khai được bát mạch rồi.

Chu Nguyên đánh giá cao một câu, thiên phú của Tô Ấu Vi ở trên đoạn đường tu hành này rõ ràng vô cùng xuất chúng, hiện nay chưa đến một năm mà đã đạt được tòa tháp bằng với những mấy năm nhỏ công tu luyện của người khác.

Điều này khiến cho hắn nhìn thấy cũng cảm thấy cực kỳ đắc ý, xem ra hắn đã vô tình nhặt được báu vật rồi.

– Không tới hai tháng nữa là kỳ thi năm nay rồi, cô phải cố gắng, tranh thủ mở được đệ tư mạch, sau đó giành được một trong mười thứ hạng đầu trong kỳ thi này, địa điểm của cô là do ta tốn quá nhiều công sức thế hệ giành được, chỉ cần cô vào được mười thứ hạng đầu thì có thể được các chủ phủ tự mình dạy dỗ, sẽ bổ ích quá nhiều cho cô.

Chu Nguyên cũng nói thêm.

Bàn tay đang dọn dẹp bàn học của Tô Ấu Vi thoáng khựng lại, cô cúi đầu không dám nhìn thẳng Chu Nguyên.

– Sao vậy?

Chu Nguyên cảm giác được sự biến hóa này của cô nên nghi hoặc hỏi.

Tô Ấu Vi đã sắp cúi mặt xuống sát ngực luôn rồi, cô thấp giọng nói:

– Ta, ta đã mất địa điểm đó rồi.

Chu Nguyên ngẩn ra một lúc, sau đó bỗng nhiên nhíu mày, hỏi:

– Có chuyện gì rồi?

Ngữ khí của hắn không nặng, mà lại khiến cho trái tim của Tô Ấu Vi đập nhanh hơn một chút, cô cắn chặt bờ môi, hồi lâu không nói lên được lời nào, vẫn là một cô thiếu phụ có quan hệ khá hay với Tô Ấu Vi thấy vậy bèn nói chen vào:

– Còn không phải bởi vì tên Tần Lâm kia sao, mấy ngày trước hắn đi khắp nơi trong phủ nói xấu người, Ấu Vi thế hệ tranh cãi với hắn, bảo hắn đi xin lỗi người, nhưng mà tên khốn kiếp lại nói chỉ cần Ấu Vi đánh thắng được hắn một trận thì hắn sẽ lập tức xin lỗi, còn bằng như thua thì muốn cô nhường địa điểm đi thi kia lại cho hắn.

Chu Nguyên  phàm nhân tu tiên nhíu mày, nói:

– Tần Lâm chỉ thế hệ mở được có nhì mạch, hẳn lẽ tấn công không lại Ấu Vi mới đúng chứ?

thiếu phụ kia bĩu môi, nói:

– Ấu Vi cũng là một trong những anh tài đã đả thông được đệ tam mạch, mà tên Tần Lâm kia lại vô cùng vô sỉ, ỷ vào nguyên binh nên thế hệ suôn sẻ thắng được Ấu Vi.

Sắc mặt của Chu Nguyên trở nên cực kỳ khó coi, hắn nhìn chằm chằm vào Tô Ấu Vi đang cúi mặt, báo cáo trách cứ:

– Sao cô không chịu nói cho ta biết sớm một chút?

Tô Ấu Vi đan hai tay vào nhau, bé xíu giọng lí nhí:

– Là do ta vô dụng, không muốn tạo ra bất tiện thêm cho điện hạ.

Nhìn thấy cô như thế, Chu Nguyên cũng cảm thấy có chút đau lòng, cô gái này, có đôi lúc lại quật cường đến mức làm cho người ta đau đầu, vậy nên hắn dùng ánh mắt lãnh đạm nhìn về phía tên Tần Lâm vẫn muôn cười phơi phới nhìn về phía bên này.

– Bày kế để bắt nạt một người phụ nữ như thế, Tần Lâm ngươi đúng là có âm mưu thật đấy nhỉ?

Chu Nguyên cười lạnh nói, kẻ này rõ ràng là nhìn trúng vị trí của Tô Ấu Vi thì là thế hệ cố ý bày kế chọc giận Tô Ấu Vi, để cô rước địa điểm ấy ra thi đấu với hắn.

Tần Lâm lại huênh hoang đáp lời:

– Ta không biết điện hạ người đang nói cái gì, biết bao nhiêu người tận mắt nhìn thấy, vị trí đấy là bởi ta sử dụng thực lực giành lấy được, do đó dù điện hạ người có tự mình đòi lại thì ta cũng sẽ không trả đâu.

Chu Nguyên thản nhiên nói:

– Vậy ngươi có dám tấn công lại một trận xuất xắc không?

Tần Lâm cười hắc hắc, nói:

– Không có hứng thú.

Lần trước đó hắn thắng là nhờ ăn may thôi, hiện giờ Tô Ấu Vi cũng đã mở được ba mạch rồi, hắn sao có thể là đối thủ của cô được.

Chu Nguyên quét mắt nhìn Tần Lâm một cái, cười lạnh nói:

– Ta cũng không bảo ngươi đánh với Ấu Vi, ý của ta là ta và ngươi tiến công một trận!

Nói kết thúc, hắn rước ra một khối ngọc bội phát ra ánh sáng mờ ảo, đặt lên bàn sách, nói:

– Nếu như ngươi thắng thì khối tụ nguyên ngọc này sẽ là của ngươi.

Trong giáo đường đấu la đại lục lập tức vang lên vô số tiếng kinh hô, rất nhiều người đều lộ ra ánh mắt thèm thuồng nhìn chằm chằm vào khối ngọc bội kia, loại tụ nguyên ngọc này có ích ích khá cao đối với người tu hành, nếu như đeo bên người lâu ngày thì có thể tăng mạnh tốc độ đả thông bát mạch, quý hiếm tương đối quý giá.

– Điện hạ.

Tô Ấu Vi cũng cảm thấy lo sợ.

Không phải do khối tụ nguyên ngọc kia, mà cô sợ hãi là do Chu Nguyên muốn đích thân đánh với Tần Lâm, mà Chu Nguyên ngay cả đệ nhất mạch còn chưa mở ra được thì sao có thể là tình địch của kẻ đã mở được nhì mạch như Tần Lâm?

Chu Nguyên khoát tay với Tô Ấu Vi, tay khẽ vuốt khối ngọc bội, quay sang nhìn Tần Lâm cười với vẻ châm chọc.

– bây giờ ngươi có dám giỏi không?

Ánh mắt của Tần Lâm nhìn chằm chằm vào tụ nguyên ngọc với vẻ cuồng nhiệt, liếm liếm đôi môi, sau đó cười lạnh một cái với Chu Nguyên rồi nói:

– Nếu như 12 nữ thần điện hạ đã muốn miễn phí khối tụ nguyên ngọc này cho ta như thế rồi, ta nhưng còn chối từ nữa thì bất kính quá.

– Bất quá quyền cước không có mắt, lỡ như lát nữa ta có khiến điện hạ bị thương thì cũng chớ có trách tội ta.

Tuy rằng hắn cảm thấy lạ với hành động của Chu Nguyên, nhưng Tần Lâm cũng không để mắt tới lắm, hắn là kẻ đã mở được nhị mạch, làm gì lại đánh không lại một kẻ còn chưa mở được mạch nào!

– Mong là ngươi có bản lĩnh đó.

Chu Nguyên không nói thêm nhiều.

Tần Lâm cười lớn một tiếng, chỉ cho rằng Chu Nguyên đang mạnh miệng, phẩy tay áo đi ra bên ngoài, bên trong tiếng cười to của hắn còn lấy theo sự châm biếm trêu chọc, vọng lại từ phía xa.

– Được thôi, ta chờ điện hạ ở diễn võ trường, ta muốn xem xem, hôm nay điện hạ lấy lại địa điểm kia bằng cách nào?!

Đọc full truyện Nguyên tôn

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *