NỘI DUNG NINH TIÊN SINH, ĐÃ LÂU KHÔNG GẶP

Tác giả: Dạ Mạn
Reviewer: [L.A]_Lạc Hậu
Designer: [L.A]_Lương Tiệp Dư
Thể loại: 1Vs1, Duyên trời tác hợp, HE, Hiện đại, Ngọt, Nhất kiến chung tình, Nhẹ nhàng, Sạch, Song xử, Sủng, Tâm lý, Thầm mến, Thâm tình, Thanh xuân vườn trường,
Độ dài: 50 chương
Tình trạng: Đã hoàn thành

Truyện ninh tiên sinh, đã lâu không gặp thuộc thể loại truyện ngôn tình hiện đại ngọt ngào nhẹ nhàng, tâm lý, duyên trời tác hợp. Là 1 câu chuyện tình yêu thanh xuân vườn trường nhẹ nhàng, tình cảm. Các bạn hãy tìm và đọc truyện online mỗi ngày tại truyen24.com nhé để có những trải nghiệm thú vị hơn về các tác phẩm ngôn tình này nhé.

Văn án:

 

Lần đầu gặp mặt.

 

Nguyễn Chanh:  “Bạn học, ngại quá, cậu có thể giúp tớ một chuyện không?”

 

Ninh Quân: “Hả?”

 

Nguyễn Chanh: “Tay tớ đang bị thương, cậu có thể giúp tớ giải đề không?”

 

Ninh Quân kinh ngạc, mấy giây sau hơi mỉm cười.

 

Ngày hôm sau, Nguyễn Chanh bị thầy dạy toán gọi vào văn phòng. Bài thi siêu khó, cả lớp chỉ mình cô làm bài hoàn toàn đúng, cho nên để cô tham gia Olympic Toán.

 

Nguyễn Chanh: “…”

 

Ninh Quân ngồi trên ghế nhàn nhã nhìn cô.

 

Về sau, cô mới biết được lúc đó người mình nhờ là thủ khoa Ninh Quân giúp cô làm bài tập…

 

 

Nhiều năm về sau.

 

Ninh Quân: “Trình tiểu thư, cô rất giống một người bạn của tôi.”

 

Trình tiểu thư (Nguyễn Chanh): “Hả?”

 

Ánh mắt của Ninh Quân mắt nhìn sâu xa, “Bạn gái của tôi. Lần đầu cô ấy nói chuyện với tôi, cũng không biết tôi là ai, thế mà lại nhờ tôi giúp cô ấy làm bài thi.” Khóe miệng của anh mang theo ý, trong mắt cất giấu mấy phần cưng chiều.

 

Mối duyên của họ bắt đầu từ đó.

 

***

 

Nguyễn Chanh là công chúa nhỏ của tiệm bánh ngọt Chanh Tâm – cửa hàng có tới 300 chi nhánh nhỏ trên toàn quốc, rất nổi tiếng. Cô sống vô lo vô nghĩ, thoải mái trong tình yêu thương của ba mẹ.

 

Nguyễn Chanh rất thông minh nhưng không dụng tâm học hành, là dạng học sinh gần đến kì thi mới lao đầu vào học, chỉ cần đủ điểm qua. Vận may của cô bùng nổ mà thi vào được trường trung học trực thuộc đại học D, lại tình cờ bị lôi vào đội tuyển Toán trong hoàn cảnh éo le như trên.

 

Nguyễn Chanh cảm thấy rất tuyệt vọng T-T Muốn học tra như cô thi Olympic toán? Haha…

 

Nhưng học đội tuyển Toán cũng rất có ích, Nguyễn Chanh còn chưa kịp dùng biện pháp dụ dỗ Ninh Quân làm bài tập về nhà cho mình thì cậu đã dễ dàng đồng ý, từ đó những tháng ngày hạnh phúc không bài tập chính thức bắt đầu.

 

Dần dần thân quen, tình cảm giữa họ có dấu hiệu nhen nhóm thì bất ngờ, Nguyễn Chanh nghe tin Ninh Quân sắp chuyển trường. Cô còn nhiều lần thấy cậu thân thiết với người con gái khác. Đó là cô bạn hoàn cảnh không mấy khá giả nhưng điểm thi luôn nằm trong top đầu của lớp, trái ngược hoàn toàn với cô.

 

Trong câu chuyện cổ tích, hoàng tử sẽ chọn công chúa hay lọ lem?

Trong câu chuyện của họ, người cô thích đã chọn lọ lem rồi.

 

****

 

“Tiểu Quân, con là con trai, nhường chị đi con.”

 

Đó là câu nói Ninh Quân nghe từ bé đến lớn.

 

Nhà khác có trọng nam khinh nữ, nhà cậu thì ngược lại.

 

Mẹ Ninh Quân là vợ kế, đối xử với con vợ trước còn tốt hơn chính con ruột mình. Đó là sự áy náy muốn bù đắp của bà ấy sao? Thật nực cười.

 

Còn Ninh Quân lại như một người xa lạ trong chính căn nhà đó.

 

Chị gái phải đến thành phố khác học đại học, ba cậu cũng chuyển đến nơi ấy làm việc. Cả gia đình quyết định đổi nơi ở, Ninh Quân khăng khăng ở lại một mình.

 

Sự công bằng và tình yêu thương của ba mẹ, cậu sớm đã không quan tâm nữa rồi.

 

Sinh nhật sáu tuổi, Ninh Quân tình cờ gặp Nguyễn Chanh ở tiệm bánh, còn được cô tặng một cái bánh ngọt. Cậu nhóc cô độc ấy đã thích cô bé kia từ cái nhìn đầu tiên.

 

Cứ ngỡ sẽ không gặp lại nhưng may mắn đã mỉm cười, Ninh Quân học cùng lớp cùng trường với Nguyễn Chanh. (Bài viết được post full và sớm nhất tại truyen24.com)

 

Cậu ngày ngày làm bài tập cho cô, không một chút oán thán, còn mong họ gặp nhau sớm hơn chút nữa, cậu sẽ làm hết cả bài tập sơ trung cho cô. Tình yêu thời niên thiếu chỉ đơn giản như thế, được bên người mình thích, nhìn thấy người ấy luôn hạnh phúc vui vẻ.

 

Thế nhưng, công ty của ba Nguyễn Chanh gặp vấn đề tài chính, có nguy cơ phá sản, Ninh Quân cầu xin ba mình giúp đỡ họ, đổi lại điều kiện là cậu sẽ chuyển trường và đến ở chung với gia đình tại thành phố khác.

 

Ninh Quân không thể giải thích với Nguyễn Chanh, lần rời đi này là đằng đẵng suốt tám năm, cậu chưa từng thôi mong nhớ.

 

Và họ đã gặp lại nhau sau ngần ấy năm xa cách, tình cảm vẫn chẳng phai nhạt, Ninh Quân lần nữa theo đuổi cô gái nhỏ Nguyễn Chanh. Từ ấy nắm chặt tay nhau bước trên con đường hạnh phúc tiến vào hôn nhân.

 

***

 

“Ninh tiên sinh, đã lâu không gặp” là một bộ truyện ngọt sủng, tình tiết truyện bình thường, tác giả viết không chắc tay lắm, mấy đoạn xa cách chỉ dùng đúng một dòng: hai năm sau, sáu năm sau…, đoạn miêu tả mâu thuẫn gay cấn thì cũng viết chưa tới nên nhìn chung nhàn nhạt, không có gì mới mẻ hay hấp dẫn.

 

Thêm một phần nữa là bạn editor truyện này edit khá cứng, lệch raw, mắc nhiều lỗi, điều này có thể đã khiến cho mình cảm thấy mất đi giá trị về văn phong của tác giả Dạ Mạn và nội dung truyện có chút sai sót nhưng bù lại là truyện không có pass gì cả, nên nếu các bạn dễ tính thích đọc truyện nhẹ nhàng thư giãn có thể nhảy hố thử nhé.

 

Dưới đây là một số trích đoạn truyện:

 

Bạn nam phụ đáng thương thất tình sau khi nam nữ chính thành đôi, đi uống rượu giải sầu:

 

Trọng lượng cả người Cố Dịch đều đè nặng lên người Ninh Quân.

 

“Sao lại biến thành đàn ông rồi?” Anh cọ cọ cổ áo Ninh Quân, ngửi ngửi hương vị.

 

“Chanh Chanh, sao em lại đổi sang dùng nước hoa đàn ông thế!”

 

Ninh Quân cố nhịn, anh thật muốn ném người đi.

 

Nguyễn Chanh dở khóc dở cười.

 

Lên xe, Cố Dịch ngồi phía sau, Ninh Quân cách anh rất xa.

 

Chỉ chốc lát sau, Cố Dịch lại ghé sát vào.

 

“Chanh Chanh, chúng ta về Anh đi. Thành phố B kẹt xe quá nhiều, còn luôn có sương mù. Về Anh đi, chúng ta kết hôn, sau đó sinh hai đứa con trai. Anh cả liền họ Nguyễn giống em, gọi là Nguyễn Tiểu Cố. Em trai thì theo họ anh, gọi là Cố Tiểu Nguyễn.”

 

Gió này sao đột nhiên lại đổi hướng rồi.

 

“Có được không, Chanh Chanh?”

 

[…]

 

Cố Dịch tựa trên vai Ninh Quân, lại còn cà cà, “Sao em lại cứng như vậy nha!”

 

Ninh Quân giơ tay đẩy anh sang một bên, đầu Cố Dịch cốp một nhát đập vào cửa sổ xe.

 

Và sau đó, khi Ninh Quân thuyết phục ba mẹ Chanh Chanh chấp nhận mình:

 

“Con cái của Nguyễn Chanh, sẽ mang họ Nguyễn, gọi là Nguyễn Ninh. Nếu như Nguyễn Chanh nguyện ý sinh 2 đứa, đứa sau gọi là Ninh Nguyễn.” Ninh Quân nói ra từng chữ một, ngữ khí chân thành.

 

Nói thật là dễ nghe! Rõ ràng là đạo sáng kiến của Cố Dịch. Nguyễn Chanh nháy mắt mấy cái, chưa gì mà nghĩ đến sinh hai đứa rồi? Nghĩ xa quá rồi đấy.

 

Mà cô đồng ý gả cho anh bao giờ?

_____

 

“ “: Trích từ truyện.

 

RV: Dung Tú Nữ

 

*Hình ảnh chỉ mang tính chất minh hoạ

Cre: Google/Huaban

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *