Tiên Nghịch – Nhĩ Căn

Chương 2: Tiên nhân

Xe Ngựa rong ruổi rất nhanh chóng ở bên trên cảnh đường phố nhỏ tuổi, Vương Lâm thân các bạn lắc lư lên xuống theo loại hố cùng bề mặt đất, hắn ủ ấp cái bọc trong ngực, trong lòng thoải mái, có theo kỳ vọng của bác mẹ đối mang hắn, ly khai sơn thôn sinh sống suốt mười lăm năm.

nơi đây bí quyết thị trấn 1 khoản lộ trình chưa ngắn, Vương Lâm thư thư thiếp đi, cũng đo đắn trải qua bao chậm, hắn bị con người ta nhẹ nhàng xúc tiến, vừa mở mắt thấy, khuôn mặt bốn thúc sở hữu theo mỉm cười quan sát hắn, chọc ghẹo nói:

– Thiết trụ, lần đầu tiên rời đi gia đình bạn, bao gồm đồ vật gi cảm nghĩ a.

Vương Lâm nhận thấy xe ngựa chiến đã dừng lại rồi, mỉm cười lẩn thẩn nói:

– Cũng chưa cảm tưởng gì, chỉ cần bao gồm một chút sợ hãi, đo đắn dường như hay cảm thấy không được thánh sư thu dìm.

tứ thúc ha ha mỉm cười, vỗ vỗ mồi nhử vai Thiết Trụ, nói:

– Được rồi, đừng nghĩ nhiều Vậy nên, đang đi tới nơi rồi, đây là nhà tư thúc, ngươi trước tiên đi nghỉ ngơi, ngóng buổi sớm ta lấy đi gia tộc chúng ta.

Sau khi xuống xe Con Ngữa, hiển thị ở trước bên Vương Lâm là một phiến ngôi nhà ngói, đi theo bốn thúc đi vào một gian buồng, Vương Lâm ngồi ở bên trên giường làm cần làm gi cũng không tất cả bi lụy ngủ, hắn trong đầu hiện lên hình họa câu nói của cha mẹ, hương thân, thân mê say, trong lòng than nhẹ, đối có ý niệm được tinh thần biến ông cha thu có tác dụng đệ tử, thật quá nặng.

Thời gian đã từng giờ qua đi, chừng 1 hồi sắc trời dần dần sáng, mặt trời thư thư mọc lên, Vương Lâm mặc dù 1 đêm chẳng thể nào nghỉ ngơi, cơ mà tinh thần lại khôn xiết sung mãn, với theo chút ít phấp phỏng, hắn theo tư thúc đi tới căn nhà lớn của Vương thị gia tộc.

Đây là Vương Lâm lần đầu tiên bắt gặp loại nhà to bởi thế, chú ý hoa cả mắt, tứ thúc vừa đi vừa thở thở:

– Thiết Trụ, lần này chắc chắn đề nghị tranh phần hơn đến ngươi tía, nhưng lại đừng để bầy thân yêu thích chê cười.

Vương Lâm trong lòng càng bổ sung khẩn trương, cắm chặt môi bên dưới, gật chấp nhận.

Chừng 1 lúc sau, tứ thúc đem hắn đi đến vị trí trung tâm sân rộng trong căn nhà, đại ca tía Thiết Trụ, loại lão giả kia đứng ở trong sân, sau khi bắt gặp Thiết Trụ gật nhẹ đầu, nói:

– Thiết Trụ, một lát tiên sư đang mang đến đây, nhưng lại đừng bất ngờ, hết thảy số đông việc liền đi theo ca ca ngươi Vương Trác học tập, hắn làm cho vắt nào, ngươi liền làm vì thế, hiểu kỹ chưa!

Mấy chữ chung cục, ngữ khí lão giả thật ngặt nghèo.

Vương Lâm trầm mặc không nói, vừa thấy đa số khu vực, phát hiện trừ quăng quật Vương Trác bên ngoài, còn có một thiếu niên, thiếu niên da hơi black, khoẻ khỏe khoắn kháu khỉnh, trong mắt lại lộ ra một tia lanh lợi, đồ lót hắn căng phồng, Ngoài ra đang thăm dò vật gì ấy.

Hắn thấy được Thiết Trụ chú ý phía mình, hướng về hắn làm cho loại mặt quỷ, đang chạy tới hỏi:

– Ngươi chính là Thiết Trụ ca nhà Nhị thúc sao, ta gọi là Vương Hạo.

Vương Lâm mỉm cười khẽ, gật đồng ý.

Lão giả thấy được phong lưu thánh vương Thiết Trụ cư nhiên chẳng chú ý tới mọi người, đáy lòng bã, đang hy vọng khiển trách.

Đúng hiện nay, tự dưng đám mây trên bầu trời biến chuyển, một đạo kiếm quang thiểm điện phá chưa nhưng đến, sau khi kiếm quang tiêu tán, xung quanh đất một bạch y bạn trẻ đã đứng thẳng, giới trẻ tất cả góc nhìn lấp lánh hữu thần, tản mát ra khí chất phiêu dật bất phàm, thần thái của hắn băng lãnh, ánh nhìn dừng ở trên nhà bạn Thiết Trụ cha tên thiếu niên quét qua, đặc biệt là ở bên trên nhà bạn thiếu niên lanh lợi trên gia đình bạn có một phần căng phồng liếc mắt, âm lượng dửng dưng nói:

– Vương gia cha dòng danh ngạch, là họ sao?

– Đây là tiên tổ sao?

bên dưới 1 cái liếc mắt của đối phương, Vương Lâm chỉ cảm thấy cơ thể hốt nhiên lạnh, con tim chỉ không ngửng kinh hoàng, khuôn bên bé xíu không còn chút máu, ngơ ngác nhìn đối phương.

Lại quan sát loại thiếu niên có thể bên lanh lợi kia, 2 tay vẫn la đặt ở mặt quần, cung kinh lễ phép, ánh nhìn lộ ra vẻ cuồng nhiệt.

chỉ cần Vương Trác, lãnh đạm liếc mắt nhìn đối phương 1 cái, trong lỗ mũi hừ nhẹ một tiếng.

ba Vương Trác gấp rút tiến lên, vẻ bên cực kỳ cung kính, sợ hãi liền cả kinh nói:

– Thượng tiên, ba bạn này đúng là tộc nhân Vương gia đề cử .

bạn teen gật đầu đồng ý, không kiên nhẫn nói:

– Ai là Vương Trác?

Lão giả xung quanh vui vẻ, vội vàng cuốn hút Vương Trác nói:

– Thượng tiên, đây là khuyển tử Vương Trác.

thanh niên liếc mắt nhìn Vương Trác một dòng thật sâu, sắc mặt dần dần bình bình, đồng ý nói:

– Vương sư đệ quả nhiên chính là cái tính năng, khó trách có thể được Đạo Hư sư thúc nhìn trúng.

Vương Trác đắc chí quan sát nhìn Thiết Trụ cùng mẫu thiếu niên lanh lợi kia, kiêu ngạo nói:

– sẽ là bỗng dưng, bản thiếu gia tất cả tu tiên linh căn, Đạo Hư ông cha đúng là ca ngợi không xong.

tuổi teen nhướng mày, tuy thế cực kỳ nhanh liền giãn ra, cười cợt như chưa mỉm cười quan sát Vương Trác một dòng, vung tay áo 1 vòng, với theo bố loại thiếu niên đằng vân báo giá vũ biến thành cầu vồng, trong nháy mắt mất tích tại khu vực.

bốn thúc ngẩng đầu nhìn khung trời, thì thào lẩm bẩm:

– Thiết trụ, nhất định buộc phải được tuyển chọn a!

Vương Lâm cảm nghĩ ngạo thế cửu trọng thiên thân thành viên nhẹ đi, màn gió kịch liệt thổi cùng bề mặt làm hắn đau nhức, quan sát kỹ, chớp nhoáng khiếp sợ bắt gặp chính mình cư nhiên bị kẹp ở bên dưới bên nách tuổi teen, vẫn ở không trung phi Nhanh về bên trước, trên mặt đất thôn trang biến đổi 1 đám điểm black cũng như một bàn tay bự, hướng về phía sau di động rất nhanh.

Liền vì thế được 1 lát, nhỏ mắt hắn cũng từng bị gió thổi làm cho đỏ bừng, nước mắt ào ào chảy xuống.

– cụm ngươi cha chiếc không ao ước con mắt bị mù đi, thì nhắm mắt lại. Thanh âm niên thanh lạnh như băng truyền mang lại. Vương Lâm trong lòng run lên, lập cập chú ý đến hai mắt lại, chưa dám tiếp tục nhìn, trong lòng đối mang tu tiên, càng bổ xung trông đợi.

không lâu sau, Vương Lâm có thể xúc cảm được thanh niên gồm chút thở dốc, tốc độ cũng minh bạch chậm rãi xuống, tiếp theo liền thấy chóng mặt, thanh niên nhanh hạ xuống, ở chặng khắc rơi xuống đất, giới trẻ buông cánh tay ra, tía loại thiếu niên xẻ cùng bề mặt đất.

Cũng may lực đạo ngã xuống eo hẹp, ba người trong gia đình mau lẹ trườn lên, hiển thị ở Vương Lâm trước mặt, chính là chỗ tựa như tiên cảnh vắt ngoại đào nguyên, non xanh nước biếc, điểu ngữ hoa hương(1).

Ngay phía trước, 1 tòa sơn phong cao nhòng trong mây, thiên nham cạnh tú(2), mây mù lượn lờ, quan sát không rõ diện mạo, khi thì truyền mang đến 1 hai tiếng thú kêu. 1 Loại thềm đá mặt đường mòn vặn vẹo, bởi vì ngọn núi uốn lượn mà thành, dường như đứng giữa bức ảnh phong cảnh, sơn minh thủy tú(3). Một một số loại xúc cảm biện pháp nắm ung dung cơ mà sống.

Xa xa hướng về phía trước nhân đạo chí tôn chú ý lại, trên đỉnh sơn phong tất cả tòa đại điện, tuy nói bị mây mù ngăn cản, tuy thế đã từng ải thất thải quang có lóe ra, làm cho những người ta vừa thấy chưa khỏi mọc lên ý niệm cúng bái.

sát bên đại điện, một chiếc cầu đá dài liên tục tạo ra mà ra phảng phất như trăng rằm, đứng vững tới phía bên trong mây mù hư ảo, cùng một tòa sơn phong khác tương liên.

Danh lam win cảnh Như vậy, bất chợt đó chính là vị trí tọa lạc của Hằng Nhạc Phái, Hằng Nhạc Phái là một trong những số chưa nhiều lắm tu chân môn phái của Triệu quốc, 500 năm trước đã từng 1 lần thống lĩnh đa số Tu Chân Giới Triệu quốc, đã đạt được mấy vì Nguyên Anh kỳ lão quái, phong quang vô hạn, đáng buồn lả theo thời gian trôi qua, trung gian trải qua đa số tràng biến chũm, cho tới hiện nay, thương thiên đại phái hôm trước, sẽ ao ước suy thoái mang lại mức chỉ có vẻ miễn chống ở Tu Chân Giới kéo dài gót chân.

tuy thế mặc dầu vì thế, Hằng Nhạc Phái đối sở hữu phàm nhân trong vòng vạn dặm xung quanh nhưng nói, như cũ sẽ là hy vọng nhưng quan yếu thành.

– Trương sư đệ, ba chiếc thiếu niên này đó chính là Vương da đề cử? 1 Dòng trung niên nhân mặc hắc y, có theo một tia khí đi đầu đạo cốt, bằng sơn phong hạ xuống nhẹ nhàng ma tới.

thanh niên trên mặt lộ ra vẻ kính cẩn, nói:

– Tam sư huynh, ba gia đình này chính xác là Vương da đề cử.

Trung niên nhân ánh nhìn đảo qua, ở trên thành viên gia đình Vương Trác quan sát đi chú ý lại vài lần, lại cười nói:

– Chưởng môn biết ngươi tu luyện mang lại vị trí chủ đạo, để mang đến ta tới tiến hành trắc thí lần này, ngươi đi tu luyện đi.

thanh niên đồng ý, cơ thể vừa đụng, theo đường mòn sơn phong, trong chớp mắt liền mất tăm vô hình họa.

Vương Lâm ngơ ngác quan sát trước mắt một màn, cảm hứng sôi trào, đột cảm nhận bác ái kéo y phục người, quay đầu vừa chú ý, đúng là loại thiếu niên chắc là bên lanh lợi kia, thiếu niên trong mắt vẻ cuồng nhiệt càng đậm, thấp giọng nói:

– Đây là địa phương tiên nhân cư trú, mụ nội nó, Vương Hạo hắn nói vật gì đã được chọn chọn! Nói hoàn thành, hắn sờ sờ nội y căng phồng của bản thân mình.

Đọc truyện full tiên nghịch

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *