LustAveland

Các bạn đang theo dõi bài viết về LÀM NŨNG TRONG LÒNG ANH – Dota-2.vn tại dota-2.vn. Trang web tổng hợp về tin tức, giải trí, truyện online…Cảm ơn các bạn đã quan tâm và theo dõi!

LÀM NŨNG TRONG LÒNG ANH – Dota-2.vn

Văn án:

 

Một lần nữa sống lại, Tịch Bạch không muốn trở lại làm “kho máu dự phòng” cho người chị giả nhân giả nghĩa bị bệnh bạch cầu nữa, cô chỉ muốn sống tốt cuộc sống của bản thân.

 

Nhưng Tịch Bạch lại vô tình bỏ qua thiếu niên thô bạo đáng sợ kia.

 

Lúc trước, cô bị thiếu máu trốn ra khỏi bệnh viện, cuối cùng té xỉu trên đường. Anh ôm cô về nhà, dốc lòng chăm sóc, che chở, yêu thương đến khảm vào trong xương.

 

Vô số đêm, anh đặt môi hôn lên từng đốt xương sống khó coi vì nhiều lần bị lấy máu, thậm chí sau khi cô chết còn nổi điên xông vào nhà tang lễ, cướp thi thể đã lạnh như băng của cô.

 

Trở lại năm mười sáu tuổi, Tịch Bạch đã không còn sợ anh như vậy nữa. Khi thiếu niên đó đứng ở một góc âm u, yên lặng chăm chú nhìn cô, Tịch Bạch liền quay đầu lại mỉm cười ngọt ngào với anh.

 

“Chỉ cần cậu không hung dữ với tôi nữa, tôi sẽ là bạn tốt của cậu.”

 

Thiếu niên ngang ngược nghe được lời nói chân thành của cô gái nhỏ, cúi đầu nhìn khuôn mặt trắng mịn của cô, cười lạnh ——

 

“Mẹ nó ai muốn làm bạn tốt với cậu.”

 

Anh chỉ muốn ôm chặt cô vào vào lòng.

 

**

 

Sống lại lần nữa, Tịch Bạch muốn báo đáp Tạ Tuỳ, thay đổi vận mệnh gập ghềnh nhấp nhô của anh.

 

Nhưng thiếu niên táo bạo kia hình như không để lời nói của cô trong lòng.

 

Đến một ngày, Tạ Tuỳ đè cô ở trong một phòng học không có bóng người.

 

Anh nắm chặt tay cô, thân thể nóng bỏng, khóe miệng lộ ra một nụ cười mờ ám:

 

“Muốn ông đây nghe lời? Vậy em ngoan ngoãn một chút.”

 

Thiếu niên ngang ngược vs thiếu nữ ngoan ngoãn.

 

Không có bàn tay vàng, truyện thanh xuân vườn trường.

 

_______

 

Tịch Bạch vẫn không sao quên được những ký ức kiếp trước, bi thương cô độc, giằng xé lạnh lẽo đến mức nào. Cô nằm trong căn phòng tăm tối kia, mỗi ngày đều bị người ta đến lấy máu, không có sức chống cự, không thể giãy dụa… 

 

Từng mũi kim đâm sâu thật đau đớn, từng giọt máu đỏ thẫm chảy xuống. Chị gái tươi cười nhạo báng sự tồn tại bất công và khổ sở của cô. Ba mẹ thiên vị ác độc muốn ép chết cô để cứu đứa con gái lớn ấy. Mọi người nhìn thấy lại chẳng ai đưa tay ra giúp cô. Cái chết như lưỡi dao bén nhọn, chực chờ lấy đi mạng sống cô bất cứ lúc nào.

 

Tịch Bạch khi đó, trái tim chỉ còn là một mảnh tăm tối tràn ngập bi thương và thù hận. Cô tuyệt vọng thế giới này, cũng tàn nhẫn muốn huỷ diệt thế giới này. Bởi vì, chính cô đã bị những người thân yêu nhất, tự tay đẩy xuống địa ngục, tự tay chôn vùi đi thanh xuân và sinh mệnh của mình. 

 

Năm ấy, Tịch Bạch cứ thế mà chết đi. 

Chết đi khi tuổi đôi mươi vừa chớm nở.

Chết đi khi giấc mộng về một cuộc sống bình yên chỉ mới bắt đầu.

Chết đi khi những ước mơ và hoài bão chỉ còn là sự dang dở.

Chết đi khi người mà cô cất dấu trong lòng vẫn không thể gặp lại…

 

Mưa bụi lất phất, Tịch Bạch quyến luyến hồng trần… 

 

Bởi vì, cho dù thế giới này đã từng tàn nhẫn và độc ác như thế nào đối với Tịch Bạch thì vẫn còn một Tạ Tuỳ dịu dàng, yêu thương mà dành tất cả những điều tốt đẹp nhất cho cô.

 

Chỉ là, sinh mệnh của cô và người ấy, đã định trước bi kịch. Thế nên, âm dương chia lìa, day dứt một đời…

 

“Gió cuốn theo mưa bụi, rơi ướt con đường dưới hoàng hôn.

Lau đi vệt nước mưa, đôi mắt bỗng vô cớ trông lên.

Nhìn về phía ánh đèn đêm cô quạnh.

Cuộn trào những ký ức đau thương.” (*)

 

***

 

Có lẽ, bởi vì duyên phận và tơ trời của Tịch Bạch cùng Tạ Tuỳ vẫn chưa thể chấm dứt. Thế nên, ông trời cho cô thêm một cơ hội nữa, được trở lại trong những năm tháng cấp 3 ấy. Khi đó, cô vẫn chưa chết đi, mọi chuyện vẫn còn có thể thay đổi. (Bài viết được post full và sớm nhất tại Lust Aveland)

 

Vì vậy, Tịch Bạch nhất định sẽ không để yên cho những kẻ đã từng hại cô kiếp trước. Chị gái giả nhân giả nghĩa muốn cô làm kho máu để nuôi sống chị ta ư? Bố mẹ độc ác muốn nhốt cô lại, ép cô đến điên dại, chết trong câm lặng ư? Cô sẽ không để cho bất cứ ai có cơ hội chèn ép hay đưa cô vào bóng tối của sự chết chóc nữa.

 

Tự tay cô sẽ bóc từng lớp mặt nạ của bọn họ, để cho bọn họ thấy rằng, chơi đùa cùng ma quỷ sẽ bị ma quỷ tước đi linh hồn.

 

Vì thế, Tịch Bạch trở nên thông minh, kiên cường hơn rất nhiều. Thời gian cùng đau thương dường như đã làm cho cô nhìn thấu được nhiều chuyện, cũng hiểu được nhiều điều. Có những thứ trên cuộc đời này, buông tay hay nắm lấy đều có thể là chiếc chìa khóa kỳ diệu thay đổi sinh mệnh của chính bản thân mình.

 

Và trong vòng quay số phận của hai kiếp, Tạ Tuỳ là chiếc chìa khóa duy nhất mở ra trái tim cô độc, lạnh lùng của cô. Mỗi khi nghĩ đến anh, cô liền không nhịn được mà run rẩy và rơi nước mắt.

 

Bởi vì, kiếp trước khi cô đang chạy trốn khỏi bệnh viện thì ngất xỉu rồi được anh cứu về. Cô khi ấy chỉ là một cô gái gầy yếu, bệnh tật. Thế nhưng, anh chưa từng ghét bỏ hay đối xử không tốt với cô. Thậm chí, ở bên anh thời gian càng dài, cô càng nhận ra dường như anh đã dành tất cả sự dịu dàng, yêu thương và kiên nhẫn cả đời này cho cô rồi. 

 

Những tháng ngày ấm êm bên anh khi đó, tựa như giấc mơ ngọt ngào trong những ngày ác mộng cô từng trải qua. 

 

Thế nên, kiếp này, Tịch Bạch sẽ không để cho Tạ Tuỳ dẫm lên vết xe cũ, đánh mất đi tương lai và sinh mệnh của bản thân mình vì cô.

 

Ta Tuỳ, anh nhất định nhất định phải bình an. Cho dù thế nào, cũng nhất định bình an mà sống…

 

***

 

“Luôn có những cuộc gặp gỡ bất ngờ, chẳng hạn như anh được gặp em, đôi mắt dịu dàng trong sáng kia của em, xuất hiện trong giấc mơ của tôi.”

 

“Cho dù kết quả có ra sao, ít nhất người nhớ nhung là em, anh sẽ không xem nó là trò đùa, bởi vì anh thật lòng yêu em.”

 

Tạ Tuỳ là một thanh niên có vẻ ngoài mang theo sự ngỗ nghịch bất cần và lạnh lùng tàn nhẫn. Tính tình anh vô cùng vô cùng thô bạo, chỉ cần không hài lòng, sẽ không ngại dùng nấm đấm mạnh như thép của mình để giải quyết trực tiếp.

 

Thế nhưng, ngày Tạ Tùy gặp Tịch Bạch, anh mới biết thế nào là một con thú hoang dã cũng đến lúc muốn bị thuần phục. Bởi vì, khoảnh khắc trong ánh nắng vàng của chiều thu nhè nhẹ ấy, khi những chiếc lá ngô đồng xinh đẹp kia rơi xuống, anh đã lạc vào ánh mắt của cô gái nhỏ xinh ấy mất rồi.

 

Chỉ một giây chạm qua, trái tim liền rung động.

 

 

Tạ Tuỳ khi còn bé đã trải qua nhiều bất hạnh đau thương, thế nên anh không tin vào bất cứ điều gì, anh chỉ tin vào tiền. Bởi vì, tiền có đủ sức mạnh để phá nát gia đình anh, mang theo mẹ anh đi và huỷ hoại cuộc đời anh theo cách tàn nhẫn nhất. Cho nên, anh cần tiền, rất nhiều tiền.

 

Anh tham gia vào những cuộc đua xe bán mạng không có hồi kết, anh đến những câu lạc bộ quyền anh ngầm để thi đấu. Anh sống như thể, bóng tối và cô đơn mãi mãi là người bạn đồng hành, cho đến khi Tịch Bạch xuất hiện.

 

Tịch Bạch, cô gái ấy, chỉ cần gọi tên thôi cũng khiến trái tim anh mềm mại như thế. Cô ấy có nụ cười xán lạn và rực rỡ vô cùng, giọng cô có chút êm ái như cơn mưa bụi Giang Nam. Mỗi lần cô cất tiếng, ánh mắt và giọng nói như muốn cuốn trôi mọi thứ trong anh.

 

Tạ Tuỳ đã từng là một người ngang ngược, không học hành, không nghe theo sự quản thúc của ai bao giờ. Thế nhưng, Tịch Bạch nói, anh không thể không nghe, Tịch Bạch dặn, anh không thể không nhớ.

 

Vậy là, đại ca trường học khiến bạn bè bao phen kinh sợ khi vừa hôm trước tuyên bố nếu nghe lời cô gái nhỏ Tịch Bạch sẽ làm chó, hôm sau lại vui vẻ ngoe nguẩy đuôi sủa gâu gâu theo sau mông con nhà người ta :V 

 

Mọi người cảm thấy kì lạ, tại sao Tịch Bạch lại luôn tin tưởng Tạ Tuỳ vô điều kiện và bao dung cho anh nhiều như thế. Nhưng mọi người không biết rằng, cho dù thế giới này bỏ rơi Tịch Bạch, thì anh sẽ là người duy nhất chống trả lại thế giới này vì cô.

 

Kiếp trước cũng thế, kiếp này cũng thế.

 

Vì vậy, Tịch Bạch nhất định sẽ đem anh trở thành một chàng trai tốt, có hết thảy những ánh hào quang xứng đáng thuộc về mình. Thay đổi vận mệnh kia, cùng anh viết nên câu chuyện có kết thúc đẹp cho bọn họ.

 

Thế nhưng, vận mệnh nào đâu phải muốn phá bỏ là có thể phá bỏ, theo cách này hay cách khác chúng đều sẽ xảy ra. Vì vậy, Tịch Bạch muốn đánh cược, cược tất cả những gì cô có để bảo vệ và gìn giữ tình yêu này.

 

Bởi vì, cô vẫn còn nhớ rõ, nụ hôn đầu của họ vào đêm mưa xuân khi ấy, tràn ngập nỗi nhung nhớ, đau đớn và cả đợi chờ. Cuộc đời ngắn như vậy, cô không muốn mất anh thêm một giây phút nào nữa.

 

Tịch Bạch lại không biết, Tạ Tuỳ của những năm tháng thanh xuân tươi trẻ này đã mang trong lòng những hoài bão to lớn về tương lai. Vì anh biết rằng, cô gái nhỏ của mình xinh đẹp như thế, tài năng như thế, kiên cường như thế. Anh không thể để cô chịu đựng thêm bất cứ sự bất công và đau thương nào. Nước mắt của cô là lưỡi dao, mỗi giọt rơi xuống, cứa nát tim anh.

 

Thế nên, anh không cho phép mình lùi bước trước số phận. Anh nhất định sẽ mang đến cho cô những điều tốt đẹp nhất. 

 

Bởi vì, Tịch Bạch là lý do duy nhất để anh yêu thích thế giới này.

 

***

 

“Làm nũng trong lòng anh” tựa như những nốt nhạc đầy cảm xúc rơi vào trái tim người đọc. Có khi là những nốt trầm buồn bởi quá khứ đau thương, chia lìa tử biệt của cặp đôi nhân vật chính, lại có khi là những nốt cao réo rắt như âm hưởng của giai điệu tự nhiên, tràn ngập sức sống và tình yêu của cuộc đời này.

 

Xuân Phong Lựu Hoả đã khéo léo lồng ghép giữa kiếp trước và kiếp này, giữa quá khứ cũng như hiện tại để tạo nên một câu chuyện như bức tranh sống động và chân thực. Từng nhân vật hiện lên với những cá tính, ấn tượng riêng vô cùng nổi bật. (Bài viết được post full và sớm nhất tại Lust Aveland)

 

Một Tịch Bạch dịu ngoan, lương thiện chịu biết bao giày vò khổ sở và cuối cùng là cái chết thương tâm oan ức nơi bệnh viện lạnh giá. Trở về một lần nữa, cô không chịu khuất phục số phận, dũng cảm đứng lên, kiên cường lật bỏ từng góc cạnh giả dối, bảo vệ bản thân, tình cảm của mình, cũng như người cô yêu nhất là Tạ Tuỳ.

 

Nhắc đến Tạ Tuỳ, đây hoàn toàn là một nam chính đặc biệt, đặc biệt đến mức, mình dành rất nhiều tình cảm. Bởi Tạ Tuỳ không chỉ được xây dựng tốt ở ngoại hình cũng như tính cách, mà còn là sự pha trộn độc đáo thú vị diễn biến tâm trạng của nhân vật này.

 

Cho dù là kiếp nào đi chăng nữa, cho dù là khoảnh khắc nào đi chăng nữa thì tình yêu chân thành duy nhất mà Tạ Tuỳ dành cho Tịch Bạch đều chưa từng thay đổi. Mọi thứ mà anh làm, có những điều vô cùng giản dị nhưng để lại cho chúng ta thật nhiều cảm xúc. Là khi anh chờ cô dưới mưa chỉ để đưa cô thuốc cảm, là khi anh tặng cô quả táo ngon ngọt, đợi cô ăn xong thì ăn phần còn lại, là khi pháo hoa rực rỡ trên bầu trời, anh gọi cô ngẩng đầu chỉ để thấy thế giới xinh đẹp ấy cùng với anh…

 

Nếu sự bi thương đau đớn của kiếp trước khiến chúng ta tiếc nuối và day dứt cho Tịch Bạch và Tạ Tuỳ, thì hãy đi đến cuối cùng câu chuyện để biết được rằng, mọi thứ luôn xuất hiện những điều kỳ diệu. Không chỉ là một kết thúc đẹp và viên mãn cho kiếp này, mà còn là sự trở về bù đắp lại ở kiếp trước trong lòng chúng ta.

 

Sau khi đọc xong “Làm nũng trong lòng anh” dường như mình đã thêm tin tưởng về tình yêu trong cuộc sống này. Vì vậy, nếu bạn đang cần một câu chuyện để trái tim trở nên mềm mại và dịu dàng, có thêm nội dung mới lạ, ấn tượng, hài hước xen lẫn cảm động thì không nên bỏ qua truyện này đâu nhé. Tích cực đề cử ạ ^^

_______

 

“ “: Trích từ truyện.

(*): Trích bản dịch lời bài hát Thích em do Đặng Tử Kỳ thể hiện.

 

*Hình ảnh chỉ mang tính chất minh hoạ

Cre: Google/Huaban

 

Tag: LÀM NŨNG TRONG LÒNG ANH – Dota-2.vn
Đọc truyện trinh thám chọn lọc tại: https://truyen24.com/truyen-trong-sinh/

Xem thêm: Review truyện online

Nguồn: https://dota-2.vn/

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *