Review truyện Bảy Ngày Ân Ái của tác giả Ân Tầm

Trước hết, tôi cảm thấy bản thân thật sai lầm lúc đọc Bảy ngày ân ái sau lúc đã cày hết các hệ liệt Hào môn và những bộ kinh điển khác của Ân Tầm. Giống như bị đáp một cú thẳng thừng từ thiên đường xuống địa ngục, cảm giác chẳng dễ chịu một chút nào, cũng ko thể trách Ân Tầm được vì cô viết bộ này hầu hết là bộ đầu tiên, lại khai thác ý tưởng quá táo bạo và nghịch lý, bút lực ko đủ để khiêu chiến với mạch truyện như vậy. Một món ăn dở tệ, suy cho cộng cũng sẽ đọng lại trong kí ức cực kỳ lâu, nhưng là kí ức người ta muốn chôn vùi, muốn biến mất, tôi đối với truyện H ngôn tình Bảy ngày ân ái chính là như vậy.

Hoắc Thiên Kình là chủ tích của tập đoàn Hoắc Thị lớn mạnh, kiêm bang chủ hắc ban, là nam thần trong lòng biết bao đàn bà trẻ. Ông có mối thù lớn lao với Tả Lăng Thần, đêm trước ngày cưới của đối thủ, ông chiếm đoạt cưỡng bức cô dâu của người ta chỉ để chứng kiến người ta đau đớn khổ sở. Người con gái ấy là Úc Noãn Tâm, sau đêm đó bị quý phái chấn tâm lý nặng trĩu, kinh hãi, nhơ nhuốc, chạy trốn khỏi tình yêu cho dù thân mình chẳng khiến gì sai trái. Cha năm sau, cô đứng lên từ nhơ nhớp, vươn lên là một nữ diễn viên xinh trẻ trung, ko may lại dính vào tay phân phối hèn hạ, vì ko chịu giải quyết nhu cầu sinh lý của hắn mà cô liên lụy tới một vụ kiện tai bay tai ương gió. Tai tiếng xấu xa, nợ nần chồng chất, bị dồn vào đường cùng, cô sắm đến một lối giải thoát – kim chủ nổi tiếng bao người ngưỡng mộ. Oái oăm thay, đó chính là Hoắc Thiên Kình năm nào, đương nhiên, cả hai bọn họ đều không nhận ra đối phương. Một bản hợp đồng bảy ngày được kí kết, bảy ngày ở bên nhau như người tình. Đúng khi ấy, cô gặp gỡ lại Tả Lăng Thần, vị hôn phu mà cô vẫn hằng yêu nhớ, về phía Hoắc Thiên Kình, sau bảy ngày ân ái, hắn nhận ra bản thân chẳng thể buông bỏ cô được. Và câu chuyện đến lúc này mới thực sự bắt đầu, mối bòng bong rối ren không sở hữu cách tháo gỡ, ngày ngày càng phức tạp đau đầu, sau cùng thì Úc Noãn Tâm về với Hoắc Thiên Kình.

7 ngày ân ái - Review truyện Bảy Ngày Ân Ái của tác giả Ân Tầm

Cảm giác phẫn nộ lại một lần nữa dâng trào khi tôi phải nghĩ về nam chính trong truyện này. Đối với tất cả người, sở hữu thể đây là soái ca trong lạnh ngoài nóng, là con người bang lãnh nhưng thực tế siêu yêu thương Noãn Tâm, nhưng với tôi, không khác gì một công cụ sử dụng chung. Ngay từ đầu, việc hắn cưỡng bức Noãn Tâm đã cho thấy tên này quả thực vô nhân tính và biến thái, việc thương trường là chiến trường là điều hiển nhiên, chẳng hiểu sao lại tiểu nhân nhỏ mọn đến mức mưu hèn kế bẩn động đến hôn phu của Tả Lăng Thần. Không chỉ có Noãn Tâm, hắn chung chăn chung gối với bao người ko đếm xuể, lại còn phân biệt được đâu là kẻ qua đường, đâu là duy trì mới quan hệ và đâu là người thương thật lòng. Chẳng khác gì ý thức được mình là trai bao cao cấp! Đường đường là chủ tịch tập đoàn mang tiếng tăm, lại còn hoạt động trong hắc bang, mà sao hắn ta lại sở hữu cái loại suy nghĩ dùng vốn tự có để duy trì quyền lực và khiến cho người khác đau khổ thế? Loại người này có bị ngược thêm vài trăm hiệp nữa cũng chưa xứng đáng sở hữu được hạnh phúc.

Về nữ chính trong 7 ngày ân ái, được xây dựng như Bách khoa sống, cái gì cũng biết, việc gì cũng có tài, học một biết mười, thiếu mỗi cái mắt chuyển màu theo tâm trạng với tóc màu cầu vồng nữa thôi là đủ bộ. Ngày bé chẳng hiểu hai vị thân phụ thân mẫu sở hữu muốn đào tạo chị đi thi “Con nhà người ta” ko mà cho chị đi học đủ đa số nắm kì thi họa, sau này máu nghệ thuật ngấm vào người chị rồi bắt buộc chị bất thình lình biết chơi đàn, múa dẻo hát hay,… Kiểu búp bê này đáng ra bắt buộc được trưng bày tron tủ kính chứ ko thể đi làm cho nữ chính ngôn tình chịu đựng ngược lên ngược xuống được. Một điểm vô cùng phi lý nữa của Noãn Tâm là, xúc cảm của chị giống như thời tiết vậy, ai đời bị cưỡng bức, căm thù kẻ đã đẩy mình vào con đường tăm tối, đến gần cuối lại đi yêu luôn kẻ đó. Rõ có một tấm chân tình với vị hôn phu hào hoa, phong độ, hết mực yêu thương mình, rồi đùng một cái nhận ra tình yêu chân chính nên dành cho Thiên Kình. Mang lúc tôi thậm chí tự hỏi, phụ nữ này mang biết yêu là gì không? Hay đối với cô, trong khi cô cạnh tranh hoạn nạn, ai cô ở cạnh bấu víu được thì đó chính là yêu. Bỏ đi biệt tích để không ai biết được quá khứ của mình, sau đó lại đi làm cho diễn viên nức tiếng, mong mjuoons bước lên bằng thực lực, đến tự dưng còn phương pháp nào lại chấp nhận kí kết khế ước nhân tình. Lạ lùng ghê lúc con người cứ tự biến mình thành kẻ vốn mà họ căm ghét và khinh kém cỏi.

diễn viên phụ mờ nhạt tới nỗi chẳng đóng vai trò gì mấy trong truyện, xuất hiện chớp nhoáng, được cái xong xuôi tốt vai trò làm cho hai nhân vật chính đến với nhau. Tôi thấy yêu đương anh nam chính Tả Lăng Thần cực kỳ, khi ngay trước ngày cưới lại gặp gỡ chuyện kinh thiên động địa như vậy, sau đó người yêu lại bỏ đi không một lời nhăn gửi, bao năm bắt gặp lại, thấy chính cô ấy ở cạnh kẻ thù năm nào. Vẫn biết phận nam phụ thì chẳng bao giờ có kết cục thấp sang trọng, nhưng rõ rệt anh này chẳng gây ra tội trạng gì, lại bị có đi giày vò đến tâm can phế liệt, trong khi kẻ tội ác tày trời thì kết thúc lại được hưởng thụ cuộc sống an nhàn. Truyện này sao tôi thấy nó cứ cổ xúy cho lối sống độc đoán, tính toán và suy đồi…

Cốt truyện như bao siêu phẩm ngôn tình khác, ngược đến mức nào thì cũng sắm được một chốn nghỉ chân yên bình. Về tình huống, đây là bộ truyện sở hữu bí quyết xây dựng tình huống tệ nhất tôi từng xem, chúng bị lặp vòng một cách nhàm chán, không mang một chút nào vượt trội. Xem truyện này, độc giả mang thể có cảm giác hình như đã gặp gỡ tình tiết này ở đâu đó rồi, vì cơ bản là nó quá điển hình, ko phải chỉ mang mỗi Ân Tầm biết sáng tạo và khai thác. Những tình huống đẩy nhân vật vào bước đường đấu tranh lại là con dao hai lưỡi làm cho nhân vật đi vào vết xe đổ của chính mình. Như tôi đã nói, nữ chính càng về sau càng quá quắt, trước thì một mực bài xích việc bán thân đổi danh vọng, sau chính vì tiền mà nhắm mắt đưa chân. Một câu chuyện sinh ra ko cần để giáo dục hầu hết người sống như một con tắc kè hoa, miệng lưỡi hai đường như vậy, chưa kể đến những cảnh H xuất hiện trong bộ truyện. H ko quá đa dạng, nhưng mở đầu đã sở hữu, lại được miêu tả rất tục và nặng, mang thể lấy lý do rằng cảnh cưỡng hiếp, không thể nào nhẹ nhàng tình cảm được. Nhưng sau này khi hai người mến nhau thì lại…chẳng thấy H nào nữa cả. Sở hữu ý kiến cho rằng, yêu nhau phổ biến bằng cảm xúc và tâm hồn phải chẳng buộc phải đến chi tiết tình dục như vậy nữa, nhưng đơn thuần, đối với ngôn tình, tình dục là rốt cục của tình yêu. Tôi mạn phép chủ quan bác bỏ ý kiến đó, tôi không ủng hộ việc lấy H ra để câu view, nhưng, giống như một bữa tiệc, khai vị, món chính, tráng miệng buộc phải hầu hết và tuần tự, ko ai lại ăn một nồi lẩu đủ vị, sau đó lại gọi salad khai vị và hoàn thành bằng món nướng được.

Trên đây là bài viết Review truyện Bảy Ngày Ân Ái của tác giả Ân Tầm mới nhất tại hệ thống truyện online của chúng tôi. Chúc các bạn có buổi đọc truyện thật vui vẻ nhé!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *