Hóa ra anh vẫn ở đây – Tân Di Ổ

Đầu tiên để nói về truyện ngôn tình này thì …. Đây là truyện đầu tiên đưa tôi đến với thế giới ngôn tình Trung Quốc.

Tôi đọc truyện này trong suốt một đêm (tôi là đứa xem chậm hiếm có khó sắm – thành tựu của lười đọc từ nhỏ), tới sáng hôm sau tôi lại ngồi trải nghiệm lại một lần nữa. Ấn tượng trong tôi về một cuốn tiếu thuyết lúc bấy giờ tôi đang nắm trên tay đó là: tại sao có một người mang suy nghĩ giống mình đến thế.

nếu để nói về truyện này sở hữu hay không, thì thực sự đối với tôi siêu khó để nhận xét một bí quyết khách quan được. Nhưng mang lẽ cũng giống như rất nhiều người tới với tiểu thuyết Trung Quốc qua “Bên nhau trọn đời” của Cố Mạn thì sẽ vô cùng khó chấp nhận bất cứ lời chê bai nào về tác phẩm được xem như tượng đài trong thế giới ngôn tình này, với tôi cũng vậy thôi, cái ấn tượng ban đầu thấp sang trọng mà “Hóa ra anh vẫn ở đây” đưa tới cho tôi đã làm tôi khó sở hữu nhận xét khách quan được rồi, thêm vào đó là tôi nhìn thấy chính cá nhân mình tôi trong từng suy nghĩ của Tô Vận Cẩm – nhân vật chính trong truyện.

“Hóa ra anh vẫn ở đây” – một cuốn truyện nói về tình yêu của Trình Tranh và Tô Vận Cẩm, một người con trai sinh ra đã ngậm chìa khóa vàng và một người con gái sở hữu gia cảnh thiếu thốn. Họ tới bên nhau khi còn trẻ tuổi, nhưng mỗi người trong họ lại ko biết khiến thế nào để yêu đối phương mà ko làm cho họ bị tổn yêu đương, vậy cần đã sở hữu sự chia bí quyết. 4 Năm trôi qua, họ lại quay lại bên nhau, biết cách trân trọng nhau hơn, biết phương pháp yêu thương nhau hơn.

Tô Vận Cẩm nói:

“… Ai đã quy định rằng cô bé Lọ Lem nhất thiết nên được hoàng tử cứu vớt vớt? Trong truyện cổ tích chỉ nói rằng từ đó trở đi cô bé Lọ Lem cộng hoàng tử tận hưởng một cuộc sống hạnh phúc trọn vẹn, nhưng chưa từng sở hữu ai tậu hiểu sâu xa trải nghiệm cái hạnh phúc ấy hèn mọn biết bao nhiêu, chưa từng sở hữu ai hỏi cô bé lo lem mang đồng ý hay ko, cũng chưa từng có ai hỏi trải nghiệm cô có yêu hoàng tử hay không, dường như chỉ cần bàn chân cô ướm vừa chiếc giày thủy tinh, thì cứ cần đúng lý mà cảm động rớt nước mắt theo hoàng tử hồi cung, sau đó vĩnh viễn nơm nớp lo kinh sợ trong cảnh hạnh phúc rằng trường hợp không mang chàng cứu giúp, nàng đến lúc này vẫn còn đang giặt quần áo bên bờ sông lạnh lẽo …”

“… Tôi biết cậu cũng đã gắng hết sức đối tốt với tôi, cậu ko mang ý ở trên cao ngó xuống, chỉ là mặt sàn ở phía dưới chân chúng ta đứng lên đã ko cùng một mức với nhau rồi, tôi bắt buộc kiễng chân lên mới ngang bằng cậu được, tôi ko muốn bản bản thân mệt mỏi đến thế, thế bắt buộc Cư An nói đúng, tôi ko dám yêu cậu …”

Trình Tranh nói:

“… có thể tôi ko cần chịu đa dạng khổ cực như cậu, nhưng bất kể người xuất thân từ nơi nào, rẻ rúng hay giàu mang, cái mong đợi yêu và được yêu chẳng hề khác nhau, cậu đừng lấy nguyên nhân này ra nói chúng mình ko hợp nhau, công bằng với tôi chút đi …”

“… Vận Cẩm, tôi ko phải cậu bắt buộc kiễng chân lên để nhìn tôi, tôi chỉ bắt buộc cậu đứng quanh đó để cộng tôi san sẻ …”

Trình Tranh – một diễn viên si tình nhưng cũng đầy lý trí, có nhấc lên được thì cũng sẽ đặt xuống được tình cảm ấy, dù mang tiếc nuối, sở hữu mong muốn tình cảm ấy được kéo dài đến bao lâu. Trình Tranh yêu Tô Vận Cẩm ngay từ cái nhìn đầu tiên, thế nhưng ở cái tuổi mới lớn thì tình cảm ấy được thể hiện vụng về bao nhiêu, đáng yêu bao nhiêu cũng không được đáp lại. Mỗi lúc anh cảm giác được sở hữu chút tiến triển, sở hữu chút hy vọng trong mối tình ấy thì điều anh cần đối mặt lại càng đáng chán hơn: lúc xong xuôi trung học, Tô Vận Cẩm chủ động hôn anh nhưng quãng thời gian sau đó là sự biệt tích của cô. Anh bày tỏ mong muốn cô cùng cậu học tập một nơi lại chỉ để nhận ra sau đó rằng tất cả thứ cô muốn chỉ là nắm khoảng bí quyết giữa hai người; lúc Trình Tranh tới thăm cô sau những tháng ngày đấu tranh tư tưởng, hạnh phúc vui mừng khi nhận ra trong tiềm thức của cô vẫn luôn có anh thì ngay sau đó lại nhận được sự lạnh lùng và dứt khoát trong tình cảm của cô, dù anh có thay đổi vì cô đi chăng nữa; Lần đầu tiên hai người trải lòng với nhau phổ biến hơn là lúc Trình Tranh tham dự đám cưới của mẹ Tô Vận Cẩm, cô đã biết tình cảm của anh từ lâu lắm rồi nhưng lại không dám đáp lại, vậy phải cô đành là người ích kỷ.

Thời gian họ phương pháp xa nhau có lẽ còn nhiều hơn cả thời gian họ gặp gỡ nhau, nhưng tình yêu đầu đời ko bắt buộc nói muốn quên là quên được. Vậy cần bất chấp mọi, chỉ cần đó là tiếng khóc của Tô Vận Cẩm, Trình Tranh lại chạy tới bên cô. Lần này anh đã được Tô Vận Cẩm đáp lại tình cảm ấy, nhưng đa số thứ ban đầu tưởng chừng như rất sang trọng, cực kỳ tốt, nhưng cả hai người họ cứ như đang bước trên lớp băng mỏng vậy, bất an, lo lắng cho sự tồn tại cuộc sống chung lâu dài. Anh mến cô bằng hết mọi những gì anh có: con người anh, tiền đồ ở Bắc Kinh, sự giúp đỡ của gia đình, thế nhưng anh luôn sống trong nỗi bất an, phấp phỏng bắt buộc ngay cả khi anh muốn giúp cô mà cũng ko dám để cô biết, một chút việc thôi cũng làm cho anh ghen với người đã từng tiếp xúc, bởi vì tình yêu của anh dường như ko được cô đáp trả. Với tính cách trẻ con, có chút ngỗ ngược của Trình Tranh, ban đầu là sự nhường nhịn của Tô Vận Cẩm, sau đó là cả sự cố gắng chu toàn để bù đắp lại được phần nào cô cảm thấy thiếu nợ anh. Mệt mỏi không? Trình Tranh đương nhiên là có; mang cố gắng để duy trì không? Anh có chứ, thậm chí trước cô thì anh luôn cảm thấy là người yếu thế hơn trong quan hệ giữa hai người. Chính sự bất an, mệt mỏi và cố gắng trong tình cảm ấy đã làm cho một Trình Tranh kiêu ngạo tới vậy, ngang bướng đến vậy và sở hữu chút gì đó vái lạy trong tình cảm của Tô Vận Cẩm đã bắt buộc buông tay. Còn yêu cô là thế nhưng lại ko thể cảm nhận được tình cảm cô dành cho anh, bao tâm sức bỏ ra ngần ấy năm trời chỉ khiến cho anh thêm mệt mỏi, thêm thất vọng lúc đến một chút biểu hiện yêu quý, một chút ghen tuông thôi cô cũng không dành cho anh.

Lưu ý trong truyện sẽ có những phân đoạn cảnh nóng nên các bạn cân nhắc trước khi đọc truyện h ngôn tình này nhé.

Tô Vận Cẩm là người biết rõ rệt mình là ai, đang đứng ở đâu. Thời mộng mơ được một người như Trình Tranh chú ý sở hữu ai lại không xao động, cô cũng vậy thôi. Thế nhưng ban đầu chỉ là tự ti về học tập, sau là tự ti về gia thế đã khiến cho cô ko thể nào trùng hợp đón nhận tình cảm của anh được. Đúng là chẳng ai muốn khiến cho Lọ Lem cả, nhưng ví như đã được thành lập trong hoàn cảnh thiếu thốn như vậy thì sao chứ? Có lẽ giả dụ cô cứ chấp nhận tình cảm của anh, cùng vun đắp tình cảm ấy thì sở hữu lẽ cô cũng đã không còn là bản thân cô nữa, bởi lẽ cô là người coi trọng tự tôn của bản thân hơn tất thảy. Nhận phong bì quyên góp của các bạn đã khiến Tô Vận Cẩm ý thức được thâm thúy ranh giới giữa Trình Tranh và cô.

Rời xa Trình Tranh, rời xa thành phố quê hương, đăng ký vào ngành học quan hệ công chúng có lẽ là quyết định làm cho lại chính mình của Tô Vận Cẩm. Cô phải gạt bỏ sự tự ti của thân mình, học cách để hòa đồng hơn là tất cả những gì cô cố gắng làm, nhưng những tình cảm dành cho Trình Tranh nằm ở một góc khuất của con tim mà chính cô cũng không biết, tình cảm ấy như một ý niệm trong tâm trí cô rồi, do vậy phải khi nghe điện thoại của anh dù anh ko lên tiếng nhưng cô vẫn biết đó là anh, rồi lại vô thức đưa tay lên môi để tìm kiếm nụ hôn đầu đời. Nhưng bao nhiêu cố gắng của cô đều đổ sông đổ biển lúc Trình Tranh một lần nữa xuất hiện trong cuộc sống của cô. Đứng trước anh, cô luôn tự ti, luôn cúi mặt và đớp chặt môi. Cô lạnh lùng từ chối anh hết lần này tới lần khác nhưng chính trong lúc cô cảm thấy cô đơn nhất, thiếu vắng nhất thì cũng chỉ có anh ở bên cô thôi, vậy thì cô còn lý do nào để từ chối anh nữa đây. Ko cần Tô Vận Cẩm chấp nhận tình yêu của Trình Tranh vì anh là người duy nhất tới bên cô khi cô không mang ai kế bên, mà bởi cô mệt mỏi giữa đấu tranh giữa lý trí và tình cảm, giữa lòng tự tôn của cô và tình yêu nhiệt thành của Trình Tranh, cuối cùng thì tình cảm của anh cũng đã thắng.

Những tháng ngày tưởng chừng như hạnh phúc tột độ ấy trôi qua nhanh chóng quá, có lẽ quãng thời gian yêu nhau chẳng suy nghĩ ấy chỉ là một phần vô cùng nhỏ trong hành trình của họ. Một Tô Vận Cẩm sống tự lập đã quen, luôn chỉ một mình làm hầu hết việc, vậy mà nay khi nào cũng mang Trình Tranh ở bên, luôn muốn anh và cô ở cộng một chỗ, thêm những bất đồng nhỏ nhặt trong đời sống hàng ngày thì cũng thật khó để cô sở hữu thể thích ứng được. Cô chấp nhận tình cảm của anh, sống chung cùng anh thì đó đã là sự thỏa hiệp ngầm trong cô, cô chỉ phải tình yêu của họ như vậy, ko mang bất cứ điều gì khiến cô nên nương nhờ anh, khiến cho cô bị tổn yêu mến lòng tự trọng. Nhưng sự đời ko được như cô mong muốn, dù muốn dù ko thì gia đình cô vẫn phải tới sự giúp đỡ, chiếu cố của tổ ấm Trình Tranh. Lúc cô thỏa hiệp trong tình cảm với anh thì cũng là lúc cô tự cho mình ngang bằng với anh, nhưng hết lần này tới lần khác vẫn là anh giúp đỡ thì đa số chuyện mới ổn, thì cô đã ko còn đứng ngang bằng với anh được nữa. Lòng tự tôn của cô bị tổn yêu quý, nhưng cô ko thể từ bỏ anh được buộc phải chỉ có thể càng ngày càng ra sực vun vén cuộc sống, nuông chiều anh chu đáo hơn.

ví như Tô Vận Cẩm cũng giống như những người con gái khác, mang thể bỏ qua sự tự ti của bản thân, có thể thỏa hiệp với tự tôn của bản thân để đón nhận sự giúp đỡ của Trình Tranh trùng hợp hơn, tất cả điều mang thể sẻ chia cộng anh thì mang lẽ toàn bộ chuyện đã khác. Nhưng với tính trẻ con và được nuông chiều của Trình Tranh thì liệu anh sở hữu thể hiểu được những suy nghĩ và cảm nhận của cô? Vậy nên trong khi bí bách nhất cô đã ko lựa chọn sự giúp đỡ của anh, thay vào đó cô mua đến Thẩm Cư An. Vẫn là Cư An là người hiểu cô hơn, hiểu hoàn cảnh và suy nghĩ của cô hơn chính người đang sống cộng cô. Thực ra từ trước đó Tô Vận Cẩm luôn biết đến sự giúp đỡ của gia đình Trình Tranh dành cho gia đình cô, từ việc kiếm cho dượng một công việc, cho đến việc bỏ qua những sai phạm của dượng, thế nhưng, lúc cô biết là khi việc đã rồi. Vậy nên cô sở hữu muốn đứng ngang bằng với anh thì ngay từ đầu đã ko được rồi. Một quan hệ mà một người luôn nên kiễng chân lên cho bằng người kia sao mà mệt mỏi đến thế. Cô đã từng muốn ngừng quan hệ của họ nhưng cô biết rằng cô không cam tâm và anh cũng sẽ ko buông tay, thế nên cô càng cố gắng trong những tháng ngày ở chung ấy. Yêu nhau, ở chung với nhau, vậy mà một người cứ phải cố gắng để hiểu người kia, một người lại phải cố gắng chiều chuộng người kia thì liệu sở hữu duy trì được lâu.

Với bản tính trầm lặng như Tô Vận Cẩm, việc mở lòng với hầu hết người sao mà cạnh tranh tới thế, ngay cả người ngày ngày sống bên cô là Trình Tranh cũng không thể hiểu được con người cô. Anh càng muốn quan hệ của họ đi sâu hơn thì dường như cô lại ko muốn vậy. Cô hiểu cho sự khao khát trong tình cảm của anh nhưng lại ko để cho anh sở hữu thể hiểu được tình cảm của cô. Mọi chuyện cô chỉ cầm trong lòng và cố gắng chiều theo ý anh, bất kể cô có thích hay không. Cô có yêu anh không trong những quãng ngày ở chung ấy hay chỉ là tiếc nuối rồi nhận ra tình yêu của mình lúc anh đã buông tay? Ngay từ ngày là một cô thiếu nữ, hình ảnh Trình Tranh đã ở trong tâm trí của cô rồi, chỉ là cô cố gắng quẫy đạp ra khỏi tình cảm ấy, không muốn trở thành Lọ Lem thôi. Thỏa hiệp toàn bộ để đến bên anh sở hữu lẽ là sự gan liền nhất thời thanh xuân của cô rồi. Trường hợp ko yêu thì tại sao nên đấu tranh với thân mình, buộc phải cố gắng duy trì cuộc sống chung ấy dù biết rằng hai người đang bước đi trên một lớp băng mỏng.

“… Một người đã mang thời gần gũi như da thịt trên người, hóa ra cũng bặt vô âm tín giữa biển trời bát ngát …”

“… ông trời có thể xui khiến cho hai kẻ có tình trùng phùng nơi chân trời góc bể, thế mà bốn năm dài đằng đẵng chẳng đưa đẩy cho bọn họ hội ngộ lấy một lần, ắt hẳn là trừng phạt bọn họ yêu nhau chưa đủ sâu nặng …”

“… Ai trong tim chẳng mang một tòa yêu quý thành …”

“… Cũng bắt buộc, người ta luôn bắt buộc nếm trải cái ko hạnh phúc thì mới hiểu thế nào là hạnh phúc …”

Tô Vận Cẩm nói:

“Nếu chị gặp lại anh ấy, tâm nguyện duy nhất của chị là – hy vọng anh ấy không hạnh phúc, chí ít là ko được hạnh phúc hơn chị … Bởi vì chị vẫn không thể nào từ bỏ. Rất nhiều khi chị hận anh ấy, thế nhưng yêu anh ấy còn phổ biến hơn thế …”

Trình Tranh nói:

“Tô Vận Cẩm, cái gì em cũng ko nói, tại sao em không nói! Thứ cô gái ích kỷ này, dựa dẫm cái gì chỉ sở hữu thể là anh đi mua em, chứ em thì không thể đi mua anh, bốn năm rồi, anh vẫn cứ ở đây, nhưng em thì ở đâu chứ?”

Chia tay nhau, mỗi người bọn họ lại có một cuộc sống khác nhưng chẳng thể nào quên được người kia, bất kể bên họ luôn mang người khác. Vận Cẩm ban đầu là đợi đợi anh sẽ mua cô, sau lại kinh hồn không dám đi sắm anh, bởi cô hoảng sợ bên anh đã có người khác, cô kinh khủng mình lại bị tổn yêu thương thế bắt buộc cô chấp nhận một cuộc sống ko mang anh, để cho những suy nghĩ về anh vẫn như vậy. Sau cùng cũng vẫn là Trình Tranh đi mua cô.

Bốn năm trôi qua, đa dạng điều đã xảy ra với mỗi người, nhưng mang những nỗi đau chỉ sở hữu họ mới có thể san sẻ cho nhau, họ vẫn là một phần của nhau như những ngày xưa cũ. Tô Vận Cẩm nhận ra rằng Trình Tranh vẫn là con người cô đã từng quen biết, vẫn thói càn quẫy trẻ con. Cô hiện tại đã không còn là một cô bé Lọ Lem nữa nhưng cô lại không dám đón nhận anh. Không còn vướng mắc tự ti về khoảng cách giữa hai người họ, nhưng cô sợ một cuộc sống chung giữa họ như trước đây, cô kinh sợ cái ko hòa hợp giữa họ, hoảng hốt giữa họ lại có chia ly thêm lần nữa.

Sự rời khỏi của má Tô Vận Cẩm làm cho cô cảm thấy nên một bờ vai để cô mang thể dựa dẫm biết bao, nhưng cô cũng biết rằng bờ vai ấy chỉ có Trình Tranh mới có thể mang đến cho cô. Vậy thì hãy cứ dựa vào anh, san sẻ nhưng nỗi đau, nhưng gánh nặng nề với anh để cô có thể sống thoải mái hơn, để anh cảm nhận được rằng anh cũng là một phần của cô. Không bắt buộc là cô bé Lọ Lem nữa, cô chỉ muốn là một đàn bà bình tầm thường, được người mình yêu mến yêu luôn ở bên mình, không còn tự ti, không còn đắn đo suy nghĩ, để nhận ra rằng “khi còn son trẻ chúng mình cũng đã từng lạc bước, nhưng vẫn ổn, ngược xuôi ngang dọc, thì ra anh vẫn ở đây”

Tôi biết rằng không vắng tanh khi xem xong truyện này cảm thấy không thích nữ diễn viên chính nhưng lại siêu thích một hình tượng diễn viên nam như Trình Tranh.

Trình Tranh sở hữu nét trẻ con trong tính cách từ khi còn trẻ cho đến khi đã 28 tuổi quay về lại với Tô Vận Cẩm. Nét trẻ con ấy được Tân Di Ổ xây dựng hơi đáng yêu và không khiến cho người trải nghiệm cảm thấy khó chịu. Cộng với đó là sự si tình ko nên ai cũng có được. Không cần ai cũng dám kiên trì cho tình cảm của mình như vậy, từ thời hoa niên trao tình cảm đi mà ko biết tới khi nào mới được hồi đáp, cho đến những tháng ngày chia phương pháp dường như anh sống tại thành phố G chỉ vì thành phố ấy có người con gái anh yêu đương. Anh không đi sắm cô, cũng không hối hận vì ngày ấy anh chia tay cô nhưng anh vẫn lặng lẽ ở đó chờ cô quay lại sắm anh, để nhìn thấy anh vẫn đang ở đó chỉ để đợi cô quay lại. Những việc tưởng chừng như cả đời này anh sẽ ko khi nào làm cho vậy mà chỉ vì cô mà anh đã thay đổi. Anh sở hữu thể ngồi hàng giờ chơi cờ vây như thể đang được đắm chìm vào thế giới của cô, sở hữu thế cứ sống như vậy mà đợi cô. Anh có thể xuống bếp vì cô mà nấu nướng ăn – một việc chưa từng khi nào anh khiến cho, có thể vì cô mà thay đổi đa số. Suốt ngần ấy năm, anh cũng chỉ hướng về một mình cô, lặng lẽ giúp đỡ cô mà ko dám để cô biết, lặng lẽ tới bên cô khi cô bắt buộc anh nhất.

Một số người cho rằng Tô Vận Cẩm không xứng với tình yêu của Trình Tranh. Lúc anh yêu cô đến như vậy thì cô chỉ đáp lại anh đó là sự lạnh lùng. Một hoàng tử như trong truyện cổ tích bước ra, có mấy ai là không thích, nhưng mang mấy ai lại muốn là Lọ Lem. Tô Vận Cẩm suy nghĩ rộng rãi đến sự khác biệt giữa họ, cố gắng để san lấp khác biệt ấy. Tự trọng của cô được đặt lên cao, nhưng đó cũng là điều duy nhất cô có khi đứng trước Trình Tranh. Trường hợp cô yêu anh ngay từ ban đầu, thuận theo ý anh ngay từ ban đầu, chấp nhận anh một phương pháp tuyệt đối như Lọ Lem chấp nhận hoàng tử thì liệu tình yêu từ cái nhìn đầu tiên của Trình Tranh có được duy trì lâu tới vậy, bởi lẽ tính cách ấy khiến một phần của Tô Vận Cẩm – người anh yêu. Mang buộc phải Tô Vận Cẩm tự khiến cho khó mình ko trong tình cảm với Trình Tranh? Tôi ko nghĩ như vậy. Chẳng ai muốn phải kiễng chân lên để bằng với người khác, bất kể người khác đó là người mình yêu. Mang tính toán, mang suy nghĩ đa dạng quá chăng về khác biệt giữa họ? Nhưng Tô Vận Cẩm sẽ còn là tự thân nữa không giả dụ như cô quá phụ thuộc vào Trình Tranh, sẽ còn lại gì giả dụ ngay cả đến ngẩng đầu để có thể nhìn ngang bằng tầm mắt cô cũng không thể làm cho được. Trình Tranh cũng hỏi cô rằng những nguyên tắc ấy, những tự trọng ấy chỉ áp dụng đối với một mình anh thôi, trong khi cô mang thể là người thứ bố xen vào cuộc sống của gia đình khác. Nhưng anh không biết rằng đối với cô thì lòng tự trọng ấy quan trọng hơn cả, mất anh rồi thì tự trọng ấy với người khác cũng không quan trọng nữa. Suốt bốn năm họ xa vời, cô vẫn ấm lạnh riêng mình, điều cô cần là hơi ấm trong những lúc cô cô đơn nhất, khi mất con và đang trước nguy cơ mất việc thì người có thể giúp cô chỉ mang người ấy thôi. Mối quan hệ ấy kéo dài rộng rãi năm nhưng tự cá nhân mình mỗi người trong quan hệ sai trái ấy cũng biết được rằng nó sẽ chẳng tới đâu cả, họ chỉ tới với nhau vì phải nhau trong chốc lát.

Tô Vận Cẩm quay lại về bên Trình Tranh, không dám đảm bảo hạnh phúc hai người sẽ có được nhưng trước một Trình Tranh đã thay đổi ít rộng rãi vì cô thì cô cũng không phải nên mạnh mẽ trước anh nữa, cô đã mang thể dựa vào anh sau những mất mát đã trải qua, mang thể sống một cuộc sống thoả thích hơn trước, ko cần buộc phải cố gắng quá rộng rãi, ko bắt buộc buộc phải gắng gượng để kiễng chân lên cho bằng với anh nữa. Có trải quan mất mát và chia ly thì họ sẽ càng biết nâng niu quý trọng những gì đang có, nhưng họ đều ko hối hận vì đã mất quãng thời gian 4 năm để đi đường vòng, vì họ nhận ra rằng họ gặp lại nhau vào đúng bước ngoặt ấy thì họ mới hiểu được những gì họ thật sự muốn sở hữu.

Trên đây là bài review Truyện Hóa ra anh vẫn ở đây mới nhất tại hệ thống truyện online của chúng tôi. Chúc các bạn đọc truyện thật vui vẻ nhé.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *