Review Truyện  Hồng Phai Xanh Thắm!

[​IMG]

Trong lúc chờ đời chương mới, mời chị em đón đọc bài review do chính editor Minh Hạ viết cho truyện nhà mình và cùng trao đổi chia sẻ suy nghĩ của hầu hết người về truyện với chúng mình nhé.

Trước khi đi vào review yếu tố bộ truyện này, mình sẽ chia sẻ đôi dòng cảm nhận về những chuyện bên lề của mình xoay quanh nó đã.

Đầu tiên thì bộ Hồng phai xanh thắm này sở hữu một cái tên Hán Việt siêu là khó hiểu: Tri phủ? Tri phủ? Ứng thì lục phì hồng sấu. Lúc chuyển qua QT thì nó mang thêm cái tên mới là Biết không? Biết không? Ứng là xanh béo hồng gầy. Cảm nhận ban đầu với cái tên truyện là wtf? Tên gì kỳ cục dấm dở thế? Tên tác giả nghe cũng sao sao, gì mà “Quan Tâm Tất Loạn”, sở hữu kiểu đặt bút danh thế này à? Kiểu này chắc nội dung truyện cũng chẳng ra gì đâu? Ấy thế mà lầm lớn, dân tình khen nức nở. Và thế là tò mò hại chết con mèo, mình lao vào nhai convert khó nhăn răng, đọc lay lắt nửa tháng mới xong. Hồi đó đọc xong bộ này thấy cũng tàm tạm, nhưng vài năm sau đọc thêm vô số các bộ điền văn cổ đại khác thì buộc phải công nhận rằng: Hồng phai xanh thắm là một bộ xuất sắc (có thể là nhất) trong dòng truyện điền văn dài dòng này.

Bộ này là bộ convert thứ hai mình trải nghiệm, là truyện mà mình dự tính edit song song với một bộ cổ đại khác, thậm chí đã đặt gạch đào được 2 chương nhưng sau cùng vì phổ biến lý do phải không kế tiếp nữa. Khi thấy chị Linh mở hố thấy vui lắm, vì sau cùng cũng mang người gan dạ dám khiến cho một bộ dài dằng dặc như vậy, có mấy lần còn muốn làm cùng chị nhưng chỉ kinh hoàng tay ngang nhảy vào làm cho ảnh hưởng đến tiến độ của nhóm bắt buộc lại thôi, tới tận vài tháng gần đây mới quyết tâm cùng tác khiến cho tiếp, vì mình thật sự mong muốn một bộ tuyệt vời như thế này sẽ được hoàn thành và được toàn bộ người biết tới đa dạng hơn nữa.

Thôi, giờ đi vào chủ đề chính.

Hồng phai xanh thắm là một bộ truyện sở hữu hầu hết các điểm đặc trưng của thể loại điền văn như độ dài thườn thượt (220 chương + 4 ngoại truyện = tầm 1 triệu 400k chữ), hệ thống diễn viên đồ sộ chằng chịt, diễn biến chậm rãi, từ tốn, thời gian của câu chuyện từ năm nữ chính 6 tuổi chưa hiểu sự đời đến hơn 20 tuổi lấy ông xã đẻ 2 thằng cu..

Tuy nhiên, điều làm cho bắt buộc khác biệt của truyện so với các bộ khác, theo mình nổi bật nhất là giọng văn của tác giả. Truyện kể theo ngôi thứ nhất xen lẫn ngôi thứ ba, thể hiện những cái nhìn khách quan dưới rộng rãi góc độ khác nhau. Đôi lúc trong quá trình đọc mình hay cảm thấy nữ chính giống như người ngoài cuộc, nêu lên suy nghĩ, nhận xét đầy dí dỏm và hài hước về hành động, con người và hoàn cảnh tình huống lúc đó cũng như hay tự so sánh mối tương quan giữa cổ đại và hiện đại.

Hệ thống nhân vật trong truyện tuy đa dạng nhưng những nhân vật chủ chốt đều được xây dựng cẩn thận, có tính bí quyết và tình cảm rõ, riêng biệt, ko bị lẫn lộn với nhau.

Thông tầm thường trong các bộ xuyên không khác, bạn có thể hay bắt gặp nữ chính thể hiện trình độ, tri thức của người tiên tiến một phương pháp lộ liễu, sống sượng như thể muốn tỏ rõ cho dân thời cổ là ta đây giỏi giang mạnh mẽ hơn các vị bao nhiêu, ta đây là người đặc trưng chứ ko nên người tầm thường đâu đấy, một bắt mắt thật đúng kiểu ba đời mẹ thiên hạ. Nhưng ở Hồng phai xanh thắm, nữ chính hoàn toàn hòa nhập vào thời đại này, thậm chí cực kỳ kinh hoảng khác người, nổi trội hơn người, tuy nhiên, quá trình đó ko hề dễ dàng, bởi những tư tưởng, thói quen của người tiên tiến đâu dễ gì phai nhạt, nhất là đối với một người đã sống hơn hai mươi năm ở tiên tiến như cô.

Hồng phai xanh thắm là một câu chuyện nói về cái gì?

đơn thuần thôi, đây chỉ là một tác phẩm mô tả cuộc sống đời kém cỏi, từ những câu chuyện tủn mủn hàng ngày đến những giai đoạn quan trọng trong cuộc đời của diễn viên nữ Thịnh Minh Lan, một phụ nữ vốn dĩ là Diêu Y Y, thư ký tòa án thời tiên tiến, trong một lần sơ sẩy bắt gặp tai vạ sạt lở đất mà xuyên ko về thời cổ đại, một thời đại tương tự thời nhà Minh của Trung Quốc. Thoạt đầu tới nơi đây, cô sống xa lạ, mặc kệ mọi sự quanh đó mình, mặt mũi lúc nào cũng ngơ ngác, khiến cho ai nấy đều tưởng cô bị sốc vì biến cố mới xảy ra. Mẹ đẻ của cô ở đây là một bà thê tử lẽ vừa rồi đời với đứa con trai còn chưa thành hình, bà gặp nạn trong cuộc so kè giữa vợ cả và bà xã lẽ được chiều chuộng. Minh Lan sở hữu lẽ sẽ mãi sống một cuộc đời thơ thẩn như thế nếu không nhờ có sự yêu thương, chăm sóc của bà nội – Thịnh lão phu nhân.

Kết cấu truyện chia ra khiến cho hai phần, nửa đầu là từ năm 6 tuổi đến 15 tuổi lúc còn ở nhà, nửa sau là từ lúc lấy chồng đến lúc đánh bại hết những diễn viên hãm tài ở đằng bên nhà ông xã.

Nhắc đến nhà họ Thịnh thì mang những diễn viên chủ chốt như sau.

Thịnh lão phu nhân – người đứng đầu họ hàng họ Thịnh, dù kiểu dáng bà sở hữu vẻ ko để tâm đến những chuyện xảy ra trong nhà nhưng thực chất bà biết rõ rệt mọi sự, chỉ là bà không thích nhúng tay xử lý, trừ khi những việc đó gây ảnh hưởng lớn tới tổ ấm. Vì vụ vụ so kè giữa vợ cả và thê tử lẽ dính dáng đến mạng người cần bà mới ra tay giải quyết hầu hết việc, răn đe con trai, người chủ gia đình hiện tại và giang tay nâng đỡ Minh Lan, một cô bé 6 tuổi khi nào cũng đần trong mắt người khác.

có lẽ ngoài Minh Lan ra thì bà Thịnh là diễn viên gây cho mình ấn tượng sâu đậm nhất, nam chính chưa là gì đâu nhé. Bà vốn là con gái nhà tướng quân, một người cô gái xuất thân danh lạnh nhưng ko lấy chồng môn đăng hộ đối mà đối mặt sự sắp xếp của ba mẹ để tự chọn lấy người trong lòng. Bà phải lòng hắn Thịnh, một vị thám hoa lang tài sắc vẹn toàn, tuy xuất thân thì rẻ hơn rộng rãi. Ngỡ tưởng rằng cuộc hôn nhân của họ sẽ đắm chìm trong hạnh phúc lâu dài nhưng không, tiếc thay, ông Thịnh dù giỏi giang trên quan trường nhưng lại chẳng cần người yêu thê tử yêu đương con. Gã dễ dàng chìm vào các bà thê tử lẽ và làm tổn yêu quý người vợ kết tóc se tơ, khiến cho đứa con của bà chết non trong tức tưởi và dập tắt lửa lòng của một người phụ nữ đầy khát vọng thương. Số phận của bà thật lận đận, giống như câu “hồng nhan bạc phận”. Song, dù bị người mình yêu đối xử như vậy, khi hắn mất, bà ko chọn bí quyết tái lạnh lẽo mà đớp răng vực dậy gia đình, bồi dưỡng con thứ, giúp đỡ tổ tiên bên phu quân, vì nhà phu quân mà cắt đứt với nhà mẹ đẻ, thật sự là hiếm có người phụ nữ nào được như bà. Cũng may dù không thuận đường phu quân con nhưng đường con cháu của bà thì gỡ gạc được, điển hình là sở hữu Minh Lan và Trường Bách, hai người cháu mà bà hết mực yêu thương yêu đã đáp lại bà còn trên cả lý tưởng.

Đối với Minh Lan, bà là một bến cảng che mưa chắn gió, là nơi mà hễ quay đầu, hễ mệt mỏi là cô mang thể trú chân, nương nhờ. Bà là điểm tựa cho tâm hồn cô, là người cô tin tưởng nhất, là người quan trọng nhất trong lòng cô, nhắc lại lần nữa chú Cố chưa là gì so với bà đâu, yêu thương chú ghê. Đồng thời bà cũng là người mà cô sẵn sàng vứt bỏ hết tất thảy, thanh danh, địa vị, phu quân con, trở mặt với ba đẻ, má cả, chị em trong nhà, thậm chí là tính mạng mà không hề do dự. Ý nghĩa cái tên của tác giả thể hiện rõ ràng nhất ở phân đoạn kề cuối truyện, khi bà gặp nạn, Minh Lan đã khiến cho toàn bộ những gì có thể và cả ko thể chỉ để đòi lại sự công bằng cho người bà của mình, đây chính là cái gọi là “quan tâm thì tất nhiên sẽ bị loạn” dù vốn dĩ cô là người luôn sống một phương pháp đầy lý trí. Tình cảm giữa bà và Minh Lan còn trên cả tình thân, đôi lúc mình cảm thấy nó giống như sự thấu hiểu tri kỷ giữa những người bạn.

ba Thịnh – Thịnh Hoành là người chủ gia đình họ Thịnh. Ông là con thê tử lẽ, nhờ được má cả là bà Thịnh trông nom dìu dắt bắt buộc đường khiến quan khá thuận lợi, dù ko quyền cao chức trọng nhưng địa vị xóm hội ở mức hơi. Gã có tính bí quyết lươn lẹo, trung dung, tuyệt đối không buộc phải người ông xã rẻ với bà xã cả và bầu đoàn vợ lẽ nhưng dù sao vẫn là người bố khá ổn. Hắn mời thầy giáo rẻ về dạy học cho các con mà ko phân biệt con cả, con thứ.

Xuất thân là con thê tử lẽ bắt buộc về mặt lý trí, hắn thấu hiểu hoàn cảnh của Minh Lan, các chị em trong nhà mang cái gì thì cô cũng sẽ mang thứ đó, hoặc ví như cô thiệt thòi vật chất ở đâu thì ông sẽ bù đắp vào chỗ khác. Nhưng về mặt tình cảm, cô ko buộc phải là người mà hắn thích nhất. Vì thế, trong phổ biến cuộc tranh cãi giữa các chị em, không cần lúc nào ông cũng công bằng với cô.

Vương thị, mẹ cả trong nhà. Bà này là điển hình của câu “bụng nam mô miệng một bồ dao găm”, là người ruột để ngoài da, hay thể hiện cảm xúc ra ngoài mặt, tính tình nhỏ nhen, ích kỷ. Bà không phải là người vợ yêu thích với con người Thịnh Hoành, vì bà không hiểu thi thơ lãng mạn, đàm phán thơ từ với bà như đàn gảy tai trâu, nhưng gia thế của bà thì thích hợp cho con đường khiến quan của ông, nhà ngoại của bà góp phần nâng đỡ và dìu dắt ông hầu hết. Tính cách bà mang phần đáng ghét nhưng không âm hiểm, xảo trá. Vương thị là nhân vật gây bắt buộc hơi rộng rãi tình huống dở khóc dở cười trong truyện, phản ứng của bà hay lạc quẻ so với người khác, lúc người ta diễn vai hài thì bà khóc, khi người ta diễn vai bi thì bà mỉm cười.

Vì tính cách của bà như thế phải đương nhiên so với con mình thì bà thường bất công với Minh Lan, đồ ngon đồ tốt là cần dành cho con bà (con bà xã cả) trước, thừa lại mới tới mấy đứa con vợ lẽ khác.

Vương thị mang cha người con, lần lượt là Trường Bách, Hoa Lan, Như Lan.

Trường Bách là cháu trai cả trong nhà, anh này khác hẳn bà mẹ mình, chín chắn vững vàng ngay từ lúc còn nhỏ, ít nói nhưng hễ mở miệng là trúng tim đen, thậm chí còn khiến gã ba và bà mẹ phải cứng họng biết bao lần. Anh này chắc là điển hình cho chính nhân quân tử thời phong kiến, chính trực nhưng ko khô khan, đối xử rất tốt với Minh Lan, yêu thương cô như em ruột (Như Lan).

Hoa Lan là chị cả trong bốn cô Lan, luôn ra dáng chị cả trong nhà, căm ghét dì Lâm và Mặc Lan, bởi sự xuất hiện của hai người này đã giành mất sự yêu chiều, nâng niu của Thịnh Hoành dành cho cô. Hoa Lan sáng suốt nhưng sở hữu phần hiếu thắng. Cô là điển hình của phụ nữ thời phong kiến trong công cuộc đấu tranh giật lấy sự chung thủy một lòng của phu quân với mình. Anh ông xã cô là con dòng chính nhưng không buộc phải con cả, luôn nghe lời má, phụ mẫu anh này thì thiên vị con cả và dâu cả, thường xuyên bất công với bà xã ông xã con thứ hai (gia đình cô) nhưng anh ông xã hầu như ko bao giờ phản kháng (vì nghĩ đó là lẽ đương nhiên). Từ khi kết tóc se tơ với nhau được 10 năm, nhờ những nỗ lực ko mệt mỏi của cô mà anh này mới nhận ra rằng trên đời này chỉ sở hữu cô và tổ ấm nhỏ của mình mới là quan trọng nhất, mới dám đứng lên tranh giành quyền lợi cho bà xã và các con. Đấy, một người đàn bà thông minh tháo vát như Hoa Lan cũng phải mất tận chục năm mới giành được tấm chân tình của chồng.

Như Lan, đàn bà này là đứa con sở hữu tính phương pháp giống với bà mẹ nhất. Cô khác hẳn với hai anh chị, ko sáng suốt thời gian nhanh nhạy mà khá ích kỷ, xoàng xĩnh hay ganh đua so kè với Mặc Lan và Minh Lan, hay chịu thiệt vì miệng lưỡi không bì nổi hai cô em, có lợi thế là con dòng chính nhưng lấy chồng gia thế kém nhất trong bốn chị em. Tuy nhiên so với ba cô kia thì cô và phu quân có tình cảm mến song phương với nhau (lén lút).

Dì Lâm, diễn viên gây sóng gió nhất cái nhà họ Thịnh, bà ta vốn là con vợ cả một nhà sa cơ thất thế, tới nương nhờ vào Thịnh lão phu nhân, được bà dốc lòng nuôi nấng dạy dỗ nhưng đáp trả lại tấm lòng của người ta bằng phương pháp dụ dỗ, gian díu với con trai người ta từ lúc nào ko hay. Dì Lâm tầm thường ca bài “tủi thân làm thiếp” với cha Thịnh để trói chặt hắn hòng giành lấy càng đa dạng lợi ích cho con mình và tự thân càng rẻ. Bà này là điển hình của diễn viên “bạch liên hoa” :

“Miệng nam mô bụng một bồ dao găm.”

Vương thị bị bà này quay cho như dế, Thịnh Hoành một thời bị bà này khiến mụ mị, còn lão phu nhân thì bị bà này qua mặt. Nhưng nhân quả báo ứng, vì tham lam không biết điểm ngừng cần rốt cục của bà này chẳng rẻ sang trọng mấy.

Bà này mang hai người con, lần lượt là Trường Phong và Mặc Lan.

Mặc Lan là một đứa con gái giống y hệt bà má của mình, là con thê tử lẽ nhưng phong thái khi nào cũng kiêu ngạo như con vợ cả, Như Lan mà có cái gì là bà ta đòi ba cần sở hữu cái đó cho bằng được, thậm chí phổ biến khi còn trên cơ Như Lan, vì cô ta được Thịnh Hoành thương hơn. Chính vì quá tham lam, một lòng với tới cành cao hơn địa vị của mình mà cuộc hôn nhân sau này của cô ta dù đảm bảo về gia thế nhưng không mấy hạnh phúc, thậm chí con cái cũng ko thuận lợi.

Ngoài những diễn viên chủ chốt trên thì các nhân vật phụ như ma ma, nha hoàn thân thiết quanh đó họ cũng rất quan trọng, họ là những mảnh ghép nhỏ nhưng cần thiết để làm phải một bức tranh miêu tả cuộc sống thời cổ đại yếu tố. Nhiều lúc thời gian nha hoàn ở xung quanh chủ nhân còn to hơn thời gian mà ông xã người đó ở kế bên họ (VD như vợ Lưu Côn với Vương thị). Mình khó sở hữu thể quên nổi khi Minh Lan mới chuyển sang ở một sân riêng, đám nha hoàn của cô đứa thì kiêu ngạo còn hơn cả tiểu thư chân chính là cô, đứa thì hỗn hào vênh váo không chịu nghe lời, loạn hết cả lên mà vô cùng buồn cười cợt.

Hết những diễn viên chủ chốt ở nhà họ Thịnh, tiếp tới là những gương mặt cộm cán bên đằng nhà chú Cố – phủ Hầu.

Lão Hầu gia – Cố Yển Khai chẳng cần nhân vật vượt trội, nhưng chuyện tình của gã với bà Tần thị thì đáng để nhắc tới. Tần thị vốn là bà vợ kết tóc se tơ đầu tiên, tài nữ tinh thông đủ thứ, ngặt nỗi sức khoẻ ốm o, mãi mới mang thai, đứa trẻ thành lập thì yếu đuối đau ốm. Giả dụ là đàn ông cổ đại bình kém, trong nếu này ắt hẳn sẽ lấy thêm một đàn vợ lẽ và sinh một đàn con để đảm bảo nối dõi tông đường. Nhưng không, là một vị tướng quân oai nghiêm hùng, xuất chúng, hắn này lại yêu và bảo vệ bà thê tử ốm yếu đến mức không thèm nghe lời ba má, dắt thê tử theo tới biên thùy để hạn chế cho vợ bị áp lực, kiên quyết ko đụng vào đứa ở nàng hầu nào, bà xã chỉ sinh được một đứa con vẫn hết mực yêu quý, thê tử chết, qua đời bao nhiêu năm vẫn khắc khoải nhớ nhung, thậm chí còn mong mỏi kiếp sau vẫn được nối duyên vợ ông xã. Sở hữu lẽ bất kỳ nữ chính nào, dù là người cổ đại hay hiện đại, sở hữu xuyên không, trọng sinh hay không đều ao ước lấy được một tấm phu quân như hắn ấy.

Tình cảm bố con của lão Hầu gia và Cố Đình Diệp phức tạp và mâu thuẫn. Về lý trí, chú Cố thành lập đáng lẽ ra buộc phải được ăn mừng, bởi hắn ta và phủ Hầu rốt cuộc cũng có một đứa trẻ thừa kế hoàn toàn khoẻ mạnh, nhưng về tình cảm, sự hiện diện của chú Cố nhắc đến người mẹ ruột mà họ cho là mang lại sỉ nhục cho nhà họ Cố, dẫu cho thực tế hoàn toàn ngược lại. Lão Hầu gia mang yêu thương chú Cố không, đương nhiên sở hữu, nhưng tình cảm ấy không hiển hiện rõ.

Tiểu Tần thị, em gái ruột của Tần thị, bà này là kẻ ghê gớm nhất ở phủ Hầu, đóng vai ác quan trọng trong nửa phần sau của truyện. Bà này nối gót chị gái mình gả vào nhà anh rể, mang thể nói cả quãng đời hầu chồng gần như luôn sống dưới cái bóng của người chị, con gái cô ta là Đình Xán thì càng hùa theo Tần thị từ A đến Z, bởi càng giống bao nhiêu thì bà ta càng được bố mẹ mến chiều chuộng bấy nhiêu. Tiểu Tần thị giống như một phiên bản nâng cấp độc hại hơn của dì Lâm, áng chừng do khác biệt về xuất thân và thân phận phải dù đều sống dưới lốt “hoa sen trắng” như nhau, nhưng dì Lâm – bà xã lẽ ít đa dạng vẫn bị gắn mác ghê gớm, nanh nọc, còn Tiểu Tần thị – Thái phu nhân – Hầu phu nhân thì luôn nắm vững được tiếng tăm tốt đẹp, song ẩn dưới lốt thánh thiện bề ngoài là trái tim tàn ác như rắn rết bọ xà. Cô ta và Khang thị đều mang tâm lý biến thái, lệch lạc như nhau.

Mấy đời bánh đúc sở hữu xương, mấy đời dì ghẻ lại yêu quý con ông xã. Tiểu Tần thị là bà má ghẻ của chú Cố, với thói quen mượn dao giết người, ném đá giấu tay, bà ta luôn tậu mọi phương pháp hãm hại hòng giúp thằng con mình được kế thừa tước vị Hầu gia. Thuở thơ ấu, chú Cố luôn được bà này nuông chiều hết mực, nhưng chăm sóc ko hề nguồn gốc từ tình yêu mà là để lèo lái chú ta trở nên đứa con ngang bướng, phách lối, tầm thường xuyên cãi lời ba già, suốt ngày gây vạ, sở hữu tiếng xấu, chả cô nào dám gả cho.

Man Nương, con mẹ hoang tưởng nhất truyện. Mẻ này quấn lấy chú Cố, cho chú vào tròng, đẻ hai đứa con dễ như bỡn. Được như thế vốn bởi mẻ là người luôn ở bên an ủi mỗi khi chú buồn vì bị cha già mắng mỏ, bị chú bác gia tộc dè bỉu kỳ thị. Khả năng biểu diễn của mẻ rất giỏi, diễn từ vai con hát đáng mến ko nơi nương tựa cho tới tấm thân tri kỷ nhiệt tình vì chàng cũng lý tưởng lắm. Ước mơ lớn nhất đời mẻ là chú Cố dâng trọn tình yêu cho mẻ, mang thể vì mẻ mà ko tiếc từ bỏ gia thế, nhân phẩm, quan hệ với thân nhân, vân vân và vũ vũ.. Ờ thì kế hoạch của mẻ cũng suýt thì thành công ví như ko nhờ nữ chính của chúng ta đâm ngang phá hỏng, chỉ với một câu nhắc nhở của Minh Lan đã làm cho chú Cố buộc phải nhìn nhận lại con người thực của con mẻ này và dần dần thoát khỏi động bàn tơ mà mẻ giăng ra. Tình yêu của mẻ này dành cho chú Cố là một thứ tình cảm áp đặt và độc đoán tới mức đáng hoảng sợ, sở hữu câu “nhà vua cũng thua thằng liều”, một khi mẻ lên cơn thì bất chấp ba con thằng nào luôn.

Khang thị, chị gái của Vương thị, bà này về lý thuyết là đằng ngoại của Minh Lan, nhưng xét đến tính phương pháp hãm tài và hung tàn thì mình nhét vô đây. Trên đời này có hạng biến thái, hễ nhìn người khác hạnh phúc là méo chịu nổi, lồng lên đâm bị thóc chọc bị gạo, phá tan nhà người ta thì mới hả hê. Khang thị là kẻ như vậy. Tác giả từng tự so sánh mức độ bất hạnh giữa Khang thị và bà Thịnh. Bà Thịnh góa chồng, không con nhưng vẫn giữ được tấm lòng lương thiện, chính trực, còn bà Khang vẫn còn phu quân (tuy trăng hoa), sở hữu con trai hiếu thảo (tuy không tài cán) nhưng nhân cách lại càng ngày càng méo mó, vặn vẹo. Sự độc ác của Khang thị hài hòa với sự lẩn thẩn dốt của Vương thị khiến bà Thịnh bắt gặp nạn và đẩy Minh Lan nổi cơn tam bành lần đầu tiên trong đời, tiện thể làm đằng ngoại, chú Cố buộc phải tròn mắt ngạc nhiên khi thấy cô biến đổi 360 độ so với vẻ dịu dàng bình thản hàng ngày.

Các diễn viên ở nhà họ Cố đa phần đều tự tư tự lợi, hoặc không thì cũng nhắm mắt làm ngơ. Trước lúc chú Cố thành danh, những người anh em dòng họ, chú bác ruột rà tronh cùng một nhà lại hùa nhau chèn ép, đổ vạ tới nỗi chú cần bỏ nhà đi ra, thậm chí ko kịp Trở lại nhìn mặt cha lần cuối. Song, tuy bọn họ đáng ghét nhưng đặt vào từng tình huống khác nhau thì rộng rãi lúc mình lại thấy khôi hài, đây chắc là cái tài của tác giả lúc mô tả kẻ ác nhưng ko làm bạn đọc phản cảm.

Xong các vai cộm cán ở phủ Hầu, giờ là đến nam nữ chính và các nam phụ.

Nam phụ đầu tiên, Tề Hành, thanh niên tài tuấn số 1, số 2 kinh thành. Tài học khá, trẻ trung trai đố ai bằng. Trong truyện, Tề Hành được mô tả là một công tử sở hữu ngoại hình khôi ngô tuấn tú như ngọc, trong lành ấm áp như gió xuân. Tề Hành là nhân vật nam mang tiềm năng phát triển thành chính đầu tiên xuất hiện, các đoạn đối đáp của anh với Minh Lan cực kỳ dễ yêu mến, tiếc rằng họ chẳng sở hữu duyên. Tề Hành là con một, mẹ là quận chúa, xuất thân danh lạnh, một chàng trai như thế đương nhiên sẽ là vị chồng tuyệt vời trong mắt các cô thiếu nữ hoài xuân. Để tránh cho anh ko sa đà nữ sắc, bà mẹ quận chúa quản lý anh vô cùng nghiêm, gần như tránh tối đa sự tiếp xúc với phái nữ đồng trang lứa. Vì thế, từ lần đầu bắt gặp với cô bé láu lỉnh như Minh Lan, Tề Hành đã bị thu hút, ban đầu coi cô như em gái, rồi lâu dần, tình cảm ấy đã chuyển biến thành nỗi rung động đầu đời, đến nỗi anh còn hạ quyết tâm cưới cô cho bằng được, và lần đầu tiên dám đứng ra phản kháng bà má quyền lực của mình.

Song tiếc thay, người trong mộng phản ứng hoàn toàn trái ngược so với tưởng tượng. Đáp lại lời tỏ tình đường đột đó là một Minh Lan đầy ngại, hãi rối bời, từ chối lia lịa, lớn giọng đe nẹt, đanh mặt chỉ trích và chỉ e có kẻ tìm thấy ra. Lý do Minh Lan đưa ra là vì anh ko phù hợp với cô, gia thế, nhân phẩm, thậm chí cả tính bí quyết. Tề Hành là người luôn hăng hái phấn đấu để trở nên lý tưởng, nhưng Minh Lan thì ngược lại, mục tiêu phấn đấu của cô chỉ là lấy một gã chồng bình thường, sống một cuộc sống giản đơn. Cho nên thật ra ngay từ đầu, cô không cho phép mình được tơ tưởng tới anh, tự tay cô bóp chết cái tình cảm nhen nhóm từ trong trứng nước ấy.

Tề Hành là chàng trai mà mình tiếc nuối nhất khi đọc truyện. Tiếc bởi nhẽ tình yêu anh dành cho Minh Lan chẳng được đáp lại, tiếc khi nhìn anh long đong lận đận đường vợ con, tiếc và nghẹn ngào biết bao lúc khám phá ra ra tới tận cuối đời anh vẫn hoài ấp ôm tình cảm từ thuở thiếu thời.

Hạ Hoằng Văn, nam phụ thứ hai trong truyện, vị hôn phu hoàn hảo trong mắt Minh Lan và bà Thịnh. Gia thế tầm trung, nhân khẩu tối giản, ngoại hình khá, phẩm chất rẻ, là gã đàn ông mà Minh Lan chủ động lại kề, kết thân và nhắm khiến phu quân. Đâu ngờ, ở đâu chui lên một cô em thanh mai trúc mã từ thuở nhỏ, ca bài hồng nhan lắm nỗi gian truân đánh động cõi lòng chàng thiếu niên giàu lòng cảm thông, và thế là tấm chồng hứa hẹn của Minh Lan tan tành sương mờ. Minh Lan ắt hẳn siêu buồn, nhưng trên hết cô không cam lòng, cạnh tranh lắm mới tậu được ứng cử viên kết hợp về hầu hết mặt, chính cá nhân mình cô cũng sở hữu cảm tình, dễ gì để cho đứa khác hớt tay trên? Sở hữu điều “dưa hái xanh thì ko ngọt”, thêm cả sự nhúng tay ác liệt của chú Cố, Minh Lan đành nên từ bỏ.

Và thế là Cố Đình Diệp, diễn viên nam tưởng chừng phụ của phụ chính thức lên sàn và rước nàng về dinh. Mấy chị em editor kém hay gọi diễn viên này là chú Cố, mặc dù tuổi của chú chỉ tầm 25, 26 thôi =)) Sở dĩ gọi như thế là bởi giả dụ tính đúng theo vai vế, quan hệ họ hàng dây mơ rễ mẹ thì Cố Đình Diệp thuộc hàng chú hai của Minh Lan, lần gặp đầu tiên giữa hai người Minh Lan cũng xưng hô như thế, và cái danh xưng âu yếm này mình thấy cũng hơi hợp đấy chứ.

Hầu như từ đầu truyện cho đến đoạn mở lời cầu hôn, chú Cố xuất hiện chớp nhoáng và ngắn ngủi, hoặc qua đôi ba lời người khác nhắc đến, hoặc qua vài ba câu xã giao với Minh Lan. Ở những lát cắt ấy, chú Cố hiện lên như một chàng công tử hào môn ngang ngược, phách lối, ngạo mạn, có trong mình những ân oán dòng họ khó tháo gỡ. Song từ lúc cha mất, ra đi phủ Hầu, lăn lộn giang hồ, kiếm công lập nghiệp, chú Cố lột xác hoàn toàn, chín chắn vững vàng, thậm chí còn biết bày mưu tính kế giành người yêu đương về tay mình. Nhắc đến chú Cố thì nên kèm theo Man Nương, nhân vật xuất hiện hơi đa dạng trong các câu chuyện của hai thê tử ông xã. Mối quan hệ giữa Man Nương và Cố Đình Diệp thoạt đầu sở hữu lẽ rẻ đẹp, bởi lúc ấy cả hai người họ đều thỏa mãn cần thiết của nhau. Chú Cố bắt buộc được sẻ chia, an ủi những muộn phiền, bất công mà anh em dòng họ vu oan lạnh lẽo họa lên đầu mình. Còn Man Nương thì sẵn lòng dâng hiến hết cả tâm hồn lẫn thể xác với mong ước đạt được tình yêu chung thủy. Chú Cố mang yêu Man Nương hay không thì mình không dám khẳng định, nhưng chắc chắn có tình cảm, bởi chú Cố đã mang dự định sắm một bà vợ hiền lành có thể chấp nhận chị ta vào cửa, nhưng cưới xin thì sẽ ko bao giờ xảy ra. Man Nương rất đúng đắn lúc phát hiện ra rằng dù ở trong hoàn cảnh khó khăn, cậu hai Cố vẫn luôn giữ vững quy củ phép tắc, những toan tính mưu đồ của chị ta khó lòng mà thực hiện được, song chị ta vẫn kiên trì, thậm chí còn méo thèm đoái hoài đến suy nghĩ của người mình yêu, chỉ sở hữu thể giải thích rằng chị ta bị hoang tưởng nặng trĩu, yêu bản thân còn hơn cả chú Cố. Man Nương là người “ngẫu nhiên” bám lấy chú Cố, còn Minh Lan là người con gái mà chú Cố chủ động quan tâm lưu ý, rung động và tiêu dùng tất cả phương pháp đoạt lấy, lại còn trong hoàn cảnh đã công thành danh toại, chả khó tậu bà xã. Cho nên mình nghĩ chú Cố có yêu Minh Lan. Tất nhiên chưa đến mức độ không sở hữu cô thì ko sống nổi, bởi trải qua nhiều biến cố, chú Cố tựa hồ khó mang thể hành động đầy cảm tính được nữa.

Chú Cố kiểu dáng mang vẻ ngang nhiên chính trực nhưng thực ra bên trong cũng hơi ranh ma, và chú Cố cũng ghen ra trò đấy nhé. Chắc chưa sở hữu ông ông xã thời cổ nào lại tỏ tường những đối tượng ngấp nghé vợ mình rõ tới thế. Chú Cố đầy tật xấu, chú ta chẳng mấy khi nói lời dịu dàng, đôi khi còn tương đối thô lỗ, cũng khá gia trưởng, nằm ngủ thì ngáy phì phò, ăn miếng trả miếng, có thù tất báo (sau này phủ Hầu chả ai thoát khỏi lòng bàn tay chú), khi ghen còn to tiếng với vợ, rống lên hỏi Minh Lan mang biết cái gì gọi là tin tưởng hết lòng hay không, lúc dỗi thì vác chăn tới thư phòng ngủ, hết giận tự mò về. Khuyết điểm rộng rãi và ưu điểm cũng lắm. Trước hết chú rất chung thủy, từ lúc cưới Minh Lan là sạch tâm sạch sẽ thân dù trong phủ không thiếu ca cơ, nàng hầu từ nhỏ, đứa ở bà xã trước. Thứ hai là tin tưởng trao quyền quản gia, quản tiền, là chỗ dựa kiên cố cho thê tử. Thứ bố là sẵn sàng đứng về phía bà xã bất kể chưa hiểu đầu đuôi câu chuyện ra sao, điển hình lúc bà Thịnh gặp gỡ nạn.

Minh Lan sẽ luôn là một trong những nữ chính mà mình ham mê nhất. Thật ra thì thích đôi trùng hợp buộc phải lý do, nhưng liệt kê ra cho đa số người rõ. Liệu rằng thích bởi dung mạo chim sa cá lặn, bởi tài hoa tài ba, hô mưa gọi gió chăng? Chắc là không, mình thích Minh Lan bởi vì cô lạc quan, chân thực và mang lại cảm giác gần gũi bình dị. Minh Lan là người xuyên ko nhưng cô dường như ko có quá nhiều thế mạnh nổi bật hơn dân cổ đại, ngược lại, cô cũng phải học hỏi từ những vấn đề đơn thuần nhất để hoàn toàn hòa nhập vào thời đại này. Thuở nhỏ thì học lễ nghi, lời ăn tiếng nói, cử chỉ hành vi, bí quyết đối nhân xử thế với bề trên (cha phụ mẫu bà nội), với anh chị em ngang hàng đồng lứa, với kẻ dưới (nha hoàn ma ma), đến tuổi cập kê thì học bí quyết lựa chồng, lấy phu quân xong thì nối tiếp học bí quyết quản gia, xây dựng các mối quan hệ mới. Theo dõi quá trình trưởng thành của Minh Lan, bạn đọc tựa như cũng được đọc và cảm nhận niềm vui nỗi buồn cùng với cô. Tất nhiên là người thì buộc phải sở hữu tật xấu, khuyết điểm to nhất của Minh Lan mà cô tự thừa nhận chính là vị kỷ. 10 Năm khiến cho người cổ đại, ngỡ tưởng đã hoàn toàn thích nghi, nhưng có những thứ vẫn không thay đổi. Hễ mang chuyện xảy ra, việc đầu tiên Minh Lan nghĩ tới luôn là mình được, mất thế nào, sau đó mới tới những người khác, bao gồm cả chú Cố.

Xuất thân thứ nữ mang đến phổ biến bất lợi cho cô, song nói một bí quyết hơi thì, Minh Lan vẫn luôn sống tự tại và bình thản. Lúc gặp gỡ phải thanh niên lưu manh Cố Đình Diệp, đối diện với màn cầu hôn đầy ép buộc và sặc mùi thuốc súng, đối diện với một phủ Hầu như đầm rồng hang hổ, vị hôn phu và nhà chồng khác xa mong muốn, cô vẫn chấp nhận và tập trung giải quyết từng vấn đề một. Lấy chú Cố, Minh Lan từ địa vị thứ nữ con nhà quan ngũ phẩm vọt lên khiến cho phu nhân tướng quân rồi là Hầu phu nhân, được cáo mệnh, ở một mình một phủ to rộng rãi thênh thang, trực tiếp quản lý nhân sự, của cải của phu quân, phụ mẫu ông xã thì là mẹ kế kiêm kẻ thù số 1 nên chả cần e dè rộng rãi. Đương nhiên mang được sở hữu mất, đối thủ tuy ít nhưng sức phá hoại thì khủng khiếp. Chú Cố từng hỏi Minh Lan liệu mang hối hận lúc chấp nhận gả cho mình ko, cô đã chẳng hề do dự mà đáp không, bởi cô biết muốn giành được yên ổn thì bắt buộc trả lạnh lẽo. Một điểm cộng nữa trong tính phương pháp Minh Lan là cô hay phân biệt đúng sai rạch ròi. Giả như trường hợp kẻ dưới phạm sai lầm, chú Cố sẽ dần cho họ tuốt xác rồi bán thẳng ra ngoài, nhưng Minh Lan thì sẽ căn cứ vào cái lỗi của họ đến đâu mà xử phạt thích đáng.

Chính ra Minh Lan và chú Cố tiếp xúc với nhau đâu có nhiều, mỗi lần chạm trán đều vụt qua như điện xẹt, cơ mà đôi bên lại nhận ra bản chất của nhau vừa thời gian nhanh vừa chuẩn. Một cậu Hai phủ Hầu ngỡ tưởng luôn coi thường quy củ phép tắc, nhưng từ trong xương vẫn khắc sâu sự kiêu ngạo và cao quý của vương tôn quý tộc. Một cô Sáu nhà họ Thịnh tưởng chừng luôn nề nếp thục hiền, nhưng tâm hồn lại dạt dào phóng khoáng, sẵn sàng liều mình trường hợp sở hữu cơ hội. Định mệnh hay tác giả đã sắp đặt để chỉ có chú Cố mới là người mang thể phá vỡ cái kén, cái khung mà Minh Lan tự rào quanh mình. Trong mắt đông đảo thân nhân, hai nam phụ, Minh Lan luôn là một thiếu nữ vừa dịu dàng mềm mỏng, vừa hoạt bát sáng. Nhưng trong mắt chú Cố, Minh Lan là kẻ lừa đảo, là cô gái rõ ràng giỏi giang vượt trội nhưng lúc nào cũng nhẫn nại nhịn nhường, khi nào cũng gắng gượng khiến vừa lòng tất cả mọi người, lúc nào cũng ép buộc tự thân cần làm một cô Sáu ko thể nắm bẻ ở bất cứ điểm nào.

tóm lại thì, bài review này của mình nghiêng về hướng giới thiệu nhân vật nhiều hơn là đi sâu vào phân tích tình tiết câu chuyện. Mình cảm thấy vẫn còn đa số thứ muốn nói, muốn giãi bày, nhưng khó mà bố trí cái mớ lộn xộn trong đầu thêm được nữa. Có tương đối phổ biến diễn viên như Hạ lão phu nhân, Trịnh Đại phu nhân, cô Thẩm nhỏ, Bình Ninh quận chúa, Hải thị, Liễu thị.. Cũng để lại dấu ấn mạnh mẽ, và còn tương đối nhiều những triết lý hay ho, những phân đoạn ấn tượng, những mối quan hệ lắt léo giữa các diễn viên mà mình chưa nhắc đến. Vậy buộc phải trường hợp bạn thích bài review này, hãy xem truyện đi, đảm bảo truyện sẽ khiến cho bạn hài lòng. Còn chần chờ gì nữa các bạn hãy tìm và đọc truyện ngôn tình này nhé!

cuối cùng nhưng không tầm thường phần quan trọng, xin gửi lời cảm ơn đến team edit, em rất thích lối xưng hô cô Sáu, cậu Hai, em – chàng, tôi – em, cảm giác lời văn thật phải thơ và giàu xúc cảm. Mong rằng trong năm nay team mình sẽ xong xuôi bộ này ạ!

Trên đây là bài viết Review Truyện hồng phai xanh thắm mới nhất tại hệ thống truyện online của chúng tôi. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ nhé !

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *