Truyện “Anh ấy gọi tôi là hắc liên hoa” là câu truyện ngược thụ

Thể loại: truyện đam mỹ,truyện đam mỹ ngược

Tác giả: Bắc Túy Thập Ngư

Trích đoạn truyện:

Nghi Phong quảng trường, mỗi người người nào cũng đều biết đến khu cao cấp tráng lệ xa hoa lãng phí này.

Trước căn biệt thự hoa lệ theo đẳng cấp và sang trọng âu lục cổ xưa, một chiếc Audi quận 7 black color lừ đừ tiến vào rồi ngừng lại.

“Phu nhân, cậu đã trở về.” Quản gia Từ cung kính tiến lên tiếp nhận chìa khóa xe.

“Ân.” Ôn Niệm Nam cởi áo khóa ngoài xoa xoa sau gáy rồi nhắm đến phòng, sau khi nghĩ đến cái nào đấy thì đột nhiên tạm dừng hỏi.

“Anh ấy trở về rồi sao?”

Quản gia sửng sốt một chút nhưng sau đó vẫn đáp: “Đúng vậy, Cố tổng lúc giữa trưa đã trở về, suốt đêm ngồi trêи máy bay nên hiện giờ đang nghỉ ngơi ở thư phòng.”

sau khoản thời gian Ôn Niệm Nam nghe đc thì rối rít xoay bước đi lên lầu hai, cậu đang không nhìn thấy Cố Ngôn Sanh một tuần, trong tâm vạn phần nhung nhớ nhưng trêи mặt lại không còn thể hiện ra.

sau thời điểm đi đến cửa thư phòng thì cậu đột nhiên dừng bước, Ôn Niệm Nam lấy chồng bạc tỷ giơ tay muốn gõ cửa nhưng lại nghĩ tới cái gì đấy nên chậm rì rì buông tay, bàn tay nắm chặt rồi buông lỏng, sau cuối vẫn là nhẹ nhàng gõ gõ cửa thư phòng.

“Ngôn Sanh.”

Ôn Niệm Nam nhẹ giọng gọi hắn một tiếng, không ai đáp lại.

“Ngôn Sanh, em có thể vào không?”

của phòng vẫn không ai đáp lại. Ôn Niệm Nam nhẹ dịu đẩy cửa ra, đập vào mắt đó chính là người mà cậu vẫn luôn luôn tâm tâm niệm niệm yêu đến cuồng loạn, hắn ngã người trêи ghế sô pha, mặt mày ủ rũ ngủ say.

Ôn Niệm Nam nhẹ dịu chạy qua ngồi xổm xuống nhìn ngắm khuôn mặt sâu sắc tinh xảo hồi lâu, cậu vươn tay vuốt nhẹ mày hắn, lẩm bẩm nói: “Anh bao giờ mới rất có thể nguyện ý lưu ý đến em…”

Ôn Niệm Nam đi đến bên cửa sổ đóng cửa lại, tiếp nối nhặt mấy văn kiện đang rơi tứ tung trêи mặt đất lên, giương mắt nhìn khung Ảnh trêи bàn, Ôn Niệm Nam vô thức cầm lên xem.

Cố Ngôn Sinh bực mình quay đầu lại, cau mày liếc người trước mặt: “Cậu lại muốn cái gì nữa?”

“Anh thật sự dù cắt đứt quan hệ với Cố thị cũng phải ly hôn với em sao? Anh ghét em tới mức đó à?”

“Đúng vậy, đã nghe hết rồi còn hỏi cái gì.”

“Được, em biết rồi.”

Biết rồi? Là sao? Cố Ngôn Sinh hơi kinh ngạc, hắn thiếu hiểu biết Ôn Niệm Nam nói vậy là có ý gì.

ở trong phòng khách, Chu Nguyên Phong rót cho Lục Vân một bóc cà phê bưng tới, ngồi đối diện bà, nói: “Dì, dì định xử lý việc này thế nào?”

Tham khảo thêm thể loại truyện đam mỹ h
“Còn có thể ra sao, hiện nay thằng nhóc vô sỉ này chỉ ước gì rất có thể ly hôn, cụ thể Niệm Niệm là đứa trẻ ngoan ngoãn lại hiểu chuyện như thế, Nguyên Nhân này lại không nhìn ra.”

Lục Vân thật sự rất giận, đối với chuyện công ty Cố Ngôn Sinh luôn quyết đoán sáng suốt, quan tâm đến tỉ mỉ cẩn trọng, trái lại sao động tới việc của bản thân mình lại bị ngu chưa chắc chắn nhận ra đúng sai vậy.

“Chuyện này cũng không thể trách cậu ấy, dù sao Thẩm Lạc An cũng chính là người yêu đầu của cậu ấy, giờ gặp lại nhau trong tình cảnh này, so với A Sinh mà nói, lúc đó cái cậu ấy cần đặc biệt là đc lắng nghe và chăm sóc.”

“Nguyên Phong, chuyện video trêи mạng con xử lý đi, mau chóng giải quyết cho thật sạch, đừng để Niệm Niệm nhìn thấy lại giận dữ.”

Chu Nguyên Phong khẽ gật đầu: “Vâng, dì à, con có cách có lẽ rằng rất có thể xoa dịu mối quan hệ của bọn họ.”

“Cách gì?”

“Sở dĩ chúng ta ầm ĩ rơi vào thất vọng như vậy là bởi có rất nhiều hiểu lầm không cùng đối phương nói rõ, nếu như A Sinh rất có thể thấy đc một mặt khác của Niệm Nam, biết đâu cậu ta sẽ không giống với hiện tại.”

Sau khi nghe tới vậy, ánh nhìn Lục Vân sáng lên, hài lòng nhìn về phía Chu Nguyên Phong nói: “Chắc là vậy, dì hiểu ý con, chắc hẳn rằng chúng ta có thể thử một chút.”

Nhưng mà cho dù Lục Vân cùng Chu Nguyên Phong eo thon nhỏ của nhà khách hay Cố Ngôn Sinh trêи lầu, điều họ không chăm chú tới, đó là kẻ vừa hôn mê tỉnh dậy kia, Trong khi đã đổi khác rồi.

Ôn Niệm Nam dựa vào giường cúi đầu nhìn mặt đất không nói gì, Cố Ngôn Sinh không nhẫn nại đi tới bên cửa sổ sát đất châm một điếu thuốc. Người ngồi trêи giường ngửi mùi khói thấp giọng ho khù khụ nhưng không hề chủ động mở miệng muốn Cố Ngôn Sinh tắt thuốc.

Lục Vân vừa xuất hiện đi vào đã thấy cảnh này, giận dữ nhìn sang người đứng trước cửa sổ: “Cố Ngôn Sinh, dập ngay thuốc lá đi, chưa biết Niệm Niệm không chịu đc mùi khói thuốc à?”

Cố Ngôn Sinh đen mật gí tắt tàn thuốc, quay đầu cau mày nói: “Đúng là búp bê!”

“A Sinh, đủ rồi đừng có ồn ào nữa, dì có việc muốn nói đấy.” Chu Nguyên Phong đi tới xuất hiện sổ để gió lùa vào cho bớt ám mùi.

“Khoảng thời hạn này mày không cần phải đến công ty, toàn bộ cứ giao cho Nguyên Phong, mẹ sẽ ở lại M một tháng, trong một tháng này mày thành thật ở nhà chăm lo cho Niệm Niệm, bao giờ sức khỏe thằng nhỏ xíu giỏi lên thì thôi.”

Ôn Niệm Nam nghe xong xuôi sững sờ, rất chi là bỡ ngỡ, quay đầu nhìn sang Cố Ngôn Sinh thì thấy hắn cũng đang nhìn cậu, thấy cậu quay qua lại khó chịu xoay đi chỗ khác.

“Hả? Bắt con chăm sóc Ôn Niệm Nam? Đến cùng thì mẹ là vì sức khỏe của cậu ta hay là kiếm cớ để có thể đoạt quyền cai quản Cố thị của con? Con biết rõ lần này mẹ trở về không những vì chuyện video mà, quả nhiên đoán không sai.” Coi thêm truyện truyện đam mỹ sủng h
“Không cần đâu mẹ… sức đề kháng của con đã ổn rồi…”

“Câm miệng! Không cần cậu giả mù sa mưa vờ vờ vịt vịt!” Trong bụng Cố Ngôn Sinh tràn đầy lửa giận không có chỗ phát tiết liền há miệng quát ầm lên với Ôn Niệm Nam, giơ chân đạp đổ bàn, trêи mặt đất là 1 trong đống lộn xộn bừa bãi.

“Mày đang thì thầm với ai đấy hả?”

Ôn Niệm Nam không muốn ép buộc Cố Ngôn Sinh, vừa định khước từ đợt tiếp nhữa thì Lục Vân nháy mắt ra hiệu với cậu, cậu đành phải ngậm miệng.

“Mày đừng có quên Niệm Niệm & Nguyên Phong đều có cổ phần trong Cố thị, ban giám đốc còn chưa đến lượt một mình mày làm chủ!”

Chu Nguyên Phong thấy hai mẹ con nhà đó lại bước đầu cãi nhau ầm ĩ, nóng vội kéo Cố Ngôn Sinh đi, lạnh lùng nói: “Theo tôi tới phòng thao tác, tôi có chuyện cần nói với cậu.”

Cửa phòng ‘rầm’ một tiếng đóng lại.

Trêи mặt Ôn Niệm Nam lộ vẻ âu sầu, đầu cậu đau muốn nứt ra, vừa rồi hít khói thuốc càng thêm choáng váng, có điều cậu không muốn tỏ ra yếu ớt trước mặt Cố Ngôn Sinh nên cố chịu đựng.

“Niệm Niệm, đầu con khó chịu à?”

Người nằm trêи giường có lẽ rằng là đang đau tới mức không nói nên lời.

“Đau không? Con đau chỗ nào? Buồn bã trêи cơ thể không bằng những buồn bã trong trái tim đúng không?”

Ôn Niệm Nam thả tay bàn tay đang ôm đầu xuống, trong ánh mắt đã ngập nước, nghẹn nào nói: “Mẹ ơi, con…”

“Vừa rồi con nghe cả rồi sao? Chuyện ở phòng khách ấy.”

Ôn Niệm Nam khẽ gật: “Vâng.”

“Mẹ ơi…”

“Ừ? Sao vậy?”

“Con… con hoàn toàn có thể ly hôn đc không?”

Hãy tiếp tục đọc truyện tại Truyện 24 để theo dõi những cốt truyện tiếp theo của bộ truyện này bạn nhé!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *