Đọc truyện eo thon nhỏ – chương 3

Lục Trì vừa mới đến phòng học, chuông vào lớp còn chưa reo, giám thị còn chưa đến. Thì một đám nam sinh ko nhịn được xông tới.

“Chao ôi, phiêu dạt đc Đường Nhân thích vậy đó nào? Rất có thể được chị đại nhớ đến, nếu như cậu nhưng mà thắng cả láng rổ nữa thì với chuyện đặt coi rồi.”

“Thật sự cậu ko chơi đc nhẵn rổ sao? Chung cậu chạy nhanh lắm mà! Nè Lục Trì, chung cục là cậu với nói hay là không đây?”

vô cùng ồn ã.

Lục Trì khẽ nhíu mày, bên tai nhớ lại giọng nhắc của cô. Trên mặt từ từ trắng bệch, anh thật sự chưa bao giờ chơi láng rổ, chỉ biết phát âm sách.

tổ ấm ngồi bàn ngoài kéo ghế lại gần anh: “Lục Trì, sao cậu hoàn toàn có thể lọt vào mắt xanh của Đường Nhân tốt vậy? Cậu đấy lời xin cao lắm, trừ bản thân cậu đấy ra, thì tất từ đầu đến chân không giống những không vừa mắt cậu đấy đâu.”

gia đình nọ quan sát Lục Trì, mi thanh mắt đẹp mắt, tướng giả mạo khôn cùng bình thường, còn đeo cặp mắt kính, nào có thể lọt vào mắt xanh của Đường Nhân?

Nghe vậy, Lục Trì nhớ tới hôm ở phía trong văn phòng cô giáo gần đây, ánh mắt của cô Dường như đang nhìn ngắm 1 món ăn ngon, như ao ước ăn anh duy nhất là em

hình dong ý vị sâu xa từ tư thế gọi từ miệng của cô, gò má anh bỗng nhiên ửng đỏ.

Chuông vào lớp vang lên, một giám thị trẻ tuổi đi giầy cao gót, lúc đi phát ra tiếng lộp cộp phía trên mặt sàn.

Giám thị bé nhẹ nói: “Cất hết sách báo đi, bây chừ bắt đầu phát bài thi.”

có thể sống lớp mua hồ hết là đa số học trò tương đối tốt, bản thân vô cùng nắm vững, do đó giám thị cũng ko phải căn dặn thêm.

Lục Trì cầm lấy bạn dạng nháp trên tay, công thức tính toán được viết ngay ngắn bên trên giấy, anh cần dùng tay vò nát tờ giấy, ngón tay giật giật, ném vào thùng rác làm việc phía sau.

~

thông tin Đường Nhân xem trọng học sinh new chuyển trường tới ngay tức thì được lan ra nôn nóng, chưa đến nửa tiếng vẫn lan ra khắp ngỏng ngách trong toàn trường, đặc biệt là tình địch lại chưa bao giờ chơi bóng rổ.

“Cậu thật sự coi trọng con mọt sách nói lắp đấy hả?” có 1 nam sinh kết duyên tuyệt sở hữu cô lại hỏi thăm tin tức, nhớ tới cảnh ngộ lúc đấy, cậu ta vui tươi khôn xiết: “Hay là nô giỡn cậu ta, đáng ra đề nghị gai mắt new đúng chứ.”

ngoại trừ đến bộ dáng mỏng dính, lại còn bị nhắc lắp đặt thì sở hữu ở đâu vừa mắt đây.

“Mày đề cập ai nhắc lắp?” Đường Nhân thanh nhàn nhạt liếc mắt nhìn cậu ta một chiếc.

Nam sinh kia kinh sợ, ngay tức khắc giấu mồm lại: “Em sai rồi, chị Nhân, đề nghị hiểu là anh rể mới đúng.”

“Mày thong dong quá hả? Chuyện này thì tương tác gì đến mày?”

Nam sinh kia nghẹn lời, nhả nhớt nói: “Chỉ là quan tâm một xíu mà thôi. À đúng rồi, đám nhì Trung kể chị Nhân ko tới cho đồng minh nó được diện kiến nhan sắc một chút sao?”

hai Trung phệ lối kiêu ngạo, ko đáng đánh.

trước kia bầy đàn cầm đầu cấp tam dưới đây, Đường Nhân sẽ đc lĩnh giáo sự lợi hại, chỉ dễ ợt là không có gan chọc vào.

nhưng mà từ sau khi đám cầm đầu tốt nghiệp, thì tổ ấm new được lên thay, biến chuyển cực kì nhu nhược, ngược lại khắp gốc khiêu khích, bao giờ cũng muốn đến trường dân lập Gia Thủy đặt gây rối.

Đường Nhân nhíu mày: “Không đi.”

ước gì sở hữu Lục Trì tới xem thì thu hút hơn rồi.

Nam sinh kia nắm tóc, góc nhìn đảo qua đảo lại vài chiếc, ấp úng nói: “Nhưng bằng hữu hai Trung chỉ rõ muốn….”

“Muốn tao?” Đường Nhân cười lạnh, đuôi mắt lộ ra sự lạnh lùng: “Tuổi gì nhưng đòi gặp mặt tao.”

Nam sinh kia tức tốc gật đầu đồng ý, đè nén mừng cuống, bên cạnh mồm phụ họa thêm: “Đúng vậy, đúng vậy, đồng minh nó chỉ cần 1 đám lờ lững tiến nhanh trí thông minh.”

Giám thị coi thi vội vàng bước vào buồng học, nam sinh kia vội vàng vực dậy, bỏ lại 1 câu: “Chị Nhân, chị có thể suy nghĩ thật cẩn thận đc không?” tiếp đến cuống quýt đi ra khỏi buồng học từ cửa sau.

~

Giờ thi môn thiết bị lý.

sở thích của Đường Nhân là hóa học & sinh đồ dùng, mặc dù trang bị lý có kém hơn một xíu, nhưng cũng vẫn nắm được hơn, huống chi chỉ với bài thi điều tra, trường học cũng không ra quá khó.

Cô chống cằm, miệng cắn nhẹ đuôi bút.

Lục Trì cố định đang nộp bài sớm, cô cũng buộc phải ra sớm kiểu như anh mới được.

Nghĩ tới nghĩ lui, Đường Nhân lắc từ chối, vứt hết quyết tâm trong đầu, nóng vội tăng tốc độ, chuẩn bị nộp bài sớm ra bên ngoài chặn thành viên.

Giám thị quan sát thấy động tác của cô, khẽ ho nhẹ một tiếng.

Đường Nhân trực tiếp ném trả cây bút lại cho Vu Xuân, rồi tôn tạo lại đầu tóc.

Trông cô giống mong mỏi nộp bài sớm, giám thị coi thi nhìn một lượt lòng vòng buồng, tiếp đến đi đến nhỏ bé giọng hỏi: “Bạn học, em ý muốn nộp bài thi sao?”

Đường tiện thể tay bê trái bóng rổ lên, mang bài thi tới bục giảng.

thấy cô vội vàng như vậy, giám thị coi thi vốn đang nhíu nhíu mày, mà lúc đi đến nhìn bài thi thì đa số suy nghĩ chợt bặt tăm.

~

Đường Nhân chạy như bay từ lầu 3 xuống lầu 1, đồng phục tung bay như thể hoa hướng dương tỏa sáng tới mắt chói, tóc dài tung bay.

Cô nhẹ nhàng thở dốc, dừng nghỉ ngơi lầu một.

Lớp chuyên của trường vừa vặn nằm ngoài cầu thang.

cấu tạo của phòng học có nhì cửa sổ, Đường tiện đường đi qua, liếc quan sát thấy minh bạch của nhà thi, người nào cũng vẫn vùi đầu làm cho bài thi.

dựa dẫm 1 vị trí để trống. Siêu tách biệt, Lục Trì vẫn rời đi trước.

Chứng kiến cảnh huống này, nội tâm Đường Nhân tức khắc biến gấp rút.

Đường Nhân cần dùng sức ném mạnh quả nhẵn rổ đập vào tường, phát ra 1 tiếng vang rất cao, tiếp nối quả trơn bật ngược trở lại cạnh chân cô.

khi cô quay nhà bạn lại, thì nhìn thấy Lục Trì đang ấp ủ quyển sách đứng đấy.

Đường Nhân thu chân lại, sửa đồng phục, cười cười sở hữu anh, bước đi trước mặt anh: “Chào cậu, tớ là Đường Nhân.”

góc nhìn Lục Trì dời xuống dưới, tiếp nối nghiêng đầu nhìn về phía không như, kể chậm trễ rãi: “Làm hư hỏng tường của trường, bị phạt.”

khi sáng anh với nhìn thấy đc 1 nam sinh bị gia sư bắt đc, bị mắng đến nửa tiếng, nghe kể là hội học trò với xác định chuyện này nữa.

Đường Nhân nháy nháy mắt mấy cái: “Cho nên…… Cậu sẽ khiếp sợ cho tớ hả?”

phiên phiến là đáp án này vượt mức hình dung của cô, cô tận mắt quan sát thấy anh lui về phía sau một chút….. Chỉ với một xíu.

Lục Trì ko lí giải, xoay thành viên gia đình rời đi.

Đường Nhân vội nóng vội kim cương đi theo, cô vất vả lắm mới sở hữu thời cơ để tiếp xúc gần gũi, sao rất có thể may mắn để anh chạy đi được.

Cô chuẩn xác ko nghĩ tới, Lục Trì lại đi vào trong nhà vệ sinh nam.

Con mọt sách nhìn vậy tuy thế lanh lợi, phiên phiến linh cảm cô sẽ ngượng ngùng nhưng mà bỏ đi. Nhưng Đường Nhân cũng không phải các bạn thông thường, cũng ko phải là chưa đã từng đi vào trong.

Đường Nhân nằm dài bên trên lan can nhìn phía trước đợi, cô cũng thiếu tín nhiệm Lục Trì lại ở phía trong mãi ko chịu ra.

~

Lục Trì cô vợ ngọt ngào bất lương vừa new đẩy cửa nhà vệ sinh nam ra, thì sẽ nghe quan sát thấy giọng kể xì xào truyền đến tai anh: “Chao ôi là thật đấy, anh, Đường Nhân thật sự để mắt tới tới tên kia, hôm nay cả trường đã biết tin này rồi!”

hiện giờ vẫn tồn tại vẫn trong giờ xác minh, buộc phải trong nhà vệ sinh nam cực kỳ yên lặng. Nhưng động tác của anh cũng khá bé, thì là tổ ấm đứng bên phía trong ko phải bắt gặp ra, còn vẫn nói tiếp.

Tay của Lục Trì xong xuôi lại sinh sống bên trên tay nắm cửa.

“Hắn new chuyển từ tốt nhất Trung tới, em chỉ biết là cống phẩm của hắn rất hay, một ngày dài chỉ ấp ủ sách, chiếc không như thì ko rõ lắm.” Giọng nam sinh kia tiếp tục: “Anh, tuyệt anh đi loan tin cho đám bên nhì Trung nếu còn muốn gặp Đường Nhân thì cứ xuống tay sở hữu hắn, da giết thịt hắn mềm như thế, ko chừng Đường Nhân mà biết đc vẫn nghe lời anh, nói chiếc gì thì thực hành loại đấy ha ha…..”

“Anh, đừng đề cập là, Đường Nhân lại đi quí thằng ranh ma nhỏ gò ốm yếu ấy chứ, phân tích hắn thì anh còn tuyệt gấp trăm lần, bảo đảm bao người hâm mộ ko mong buông tay…. Em không có gan động đến, em như thế nào có gan dạ đấy, Đường Nhân cao tận mây xanh, con mắt nhìn người trong gia đình cũng không như nhau….”

Nghe tới đó, Lục Trì mím môi, xoay người trong gia đình kéo cửa ra, không phát ra một tiếng động nào. Lại quan sát thấy nhẵn sống lưng Đường Nhân, anh đột nhớ lại đoạn hội thoại của nhì nam sinh kia.

“Cậu ko rửa tay sao?” Vừa đúng khi Đường Nhân quay lại, dựa thành viên gia đình bên trên thành lan can.

Lục Trì: “….”

Anh thở ra 1 tương đối, căn vặn vòi nước.

Đường Nhân nhìn châm bẩm anh rửa tay, năm ngón tay không lớn dài rộng lớn lần trộn vào với nhau hấp dẫn tâm hồn mọi người ta, khiến cho cô ko nhịn được nuốt nước bọt.

Vòi nước được khóa lại, trên tay anh vẫn còn đó khắc ghi vài giọt nước, suốt trong quãng chói mắt.

“Cậu nhìn….. Nhìn…. Cái gì, khi nãy?” Lục Trì xiêu bạt ko đc thiên nhiên, đau khổ mở mồm hỏi.

“Nếu cậu sẵn lòng.” Đường Nhân nhún vai: “Thì nhìn bao lâu tớ cũng chịu.”

nhắc hoàn thành, cô nhìn anh nhướn mày: “Nếu như cậu liên tiếp nhìn tớ, thì tớ sẽ tương đối cao hứng ấy.”

khuôn mặt đàn bà hơi gấp gáp, lộ ra 1 tia ngọt ngào và lắng đọng ngây thơ, khiến cho người trong gia đình ta vui miệng.

Lục Trì ngưng mắt mấy giây, tay đặt sinh sống sau sống lưng nắm chặt lại.

nhị gia đình bạn mặt đương đầu, Đường Nhân nói không xong. Giống như buổi sớm mai trong rừng rậm, chim nhỏ bé líu ríu ko chấm dứt.

lấy chồng bạc tỷ đề cập chuyện tình cảm, Lục Trì nghĩ thầm, hàng chân mày thảnh thơi siết chặt lại.

bất chợt, trước mắt anh bỗng nhiên hình thành mẫu eo hạn hẹp bé bỏng chưa đầy dòng nắm tay của cô.

Ma xui quỷ thực hiện bằng anh giang nhị tay ra, tiếp nối lại nắm thành quyền.

Anh cũng quan sát thấy ý chí của bản thân Bên cạnh đó sở hữu chút biến đổi thái.

Lục Trì với cảm thấy mặt mình có chút nóng lên, nhanh lẹ đào thải đi kiên cường kỳ quái đó, quan sát thấy cô còn sẽ say sưa thủ thỉ, nhịn ko được dặn dò: “Nhị…. Trung muốn…. Ý muốn mua cậu….”

“Tìm tớ kiếm chuyện sao?” Đường Nhân đáp, “Ở đâu? Cậu nghe được chuyện này sinh sống đâu?”

Ngoài ra cô nhận thấy mang chút xúc động: “Hay là mang nam sinh như thế nào ở trong nhà wc ra oai, lòi ra một xíu kì quái, Lục Trì, cậu thật sự rất xinh xắn.”

đáng yêu sao? Nghe nhìn thấy cô khen như vậy, sắc mặt Lục Trì bỗng nhiên đỏ lên, tim đập nhanh hơn, mấp máy môi, bé dại giọng nói: “Tớ về đây, phát âm sách.”

Đường Nhân trêu anh, hỏi: “Về thật sao?”

Lục Trì vội cuống quýt đá quý gật đầu đồng ý, sợ lờ lững, lại nhanh lẹ luân chuyển gia đình bạn rời đi.

Thật sự không tồn tại một tý quyến luyến như thế nào, Đường Nhân cảm thấy khôn xiết buồn cười.

Vừa thấy anh, cô tức tốc rỉ tai không dừng lại đc, linh cảm phiên bản thân cô sẽ bứt phá quá sức tưởng tượng.

nhưng kết hợp phản ứng của Lục Trì, thì với vẻ như cô…. Không lấy được lòng anh cho lắm?

Đường Nhân đọc anh: “Lục Trì!”

Lục Trì cô vợ ấm áp của hạ thiếu giới hạn chân lại, ngón tay run rẩy, cam chịu luân phiên người thân, yên lặng đắm chìm trong ánh chiều tà.

mỏng.

trung tâm khoảng không đam mê vậy đó, cô bước nhì 3 bước đến trước mặt anh, hai tay để lên trên bả vai anh, áo sơ mi ngày hè mỏng dính không ngăn chống được cảm hứng nhão nhoẹt.

từ đầu đến chân Lục Trì biến hóa chắc nịch.

Khó nói theo một cách khác rõ phiêu bạt trong lòng, sau cùng lại có sự va chạm gần gụi.

Đường Nhân nhón chân lên, nhẹ nhõm thổi một chiếc vào tai anh, tiếp nối mở miệng: “Thật sự mong cất cậu đi, không làm cho ai bắt gặp ra cậu.”

Lục Trì: “…”

bỗng dưng lại kể ra lời như vậy…….. Bỗng cảm thấy….. Mặt cô vô cùng dày.

Mấy giây sau đó.

“Cậu cậu cậu…..” Lục Trì kể lắp 3 lần, “Đừng, đừng như vậy, tớ cần về đọc…. Phát âm sách.”

Anh đẩy cô ra, xoay mình đi về phía cổng trường.

1 lát sau, sau lưng truyền đến 1 giọng nói trong trẻo: “Chao ôi con mọt sách, cậu mong mỏi nắm tay tớ đi về không?”

Đọc full truyện eo thon nhỏ

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *